Phát hiện thịt đến miệng không cánh mà bay, bé Bố Lôi uốn éo người, bất mãn rầm rì vài tiếng, ra hiệu mình có một nỗi buồn nho nhỏ.
Nhưng bởi vì điều thứ nhất trong “Gia quy” là mọi thứ lấy mẹ lên trên hết, bạn nhỏ Lâm Lộ cũng đã sớm rèn luyện ra tính tự giác nhường đường cho mẹ, bởi vậy không thật sự cáu kỉnh, chỉ tha thiết nhìn ba xiên miếng thịt thứ hai nuốt nước miếng, hơn phân nửa linh hồn đều xuất ra, đã có thể suy diễn ra sau khi mình cắn miếng tiếp theo thì mùi vị nước sốt giàn giụa.
Cô bé nhìn thấy ba đổi que thì không muốn chờ thêm một giây nào nữa: “Không sao, con có thể ăn cái mẹ đã ăn.”
Thịt trên vỉ nướng bị xiên lên, cô bé nửa quỳ trên đùi mẹ, cứ như vậy kẹt ở cánh tay Lâm Lạc Tang chồm người về trước, ngay cả sợi tóc cũng tràn ngập khát vọng.
Thuận miệng, miếng thịt thứ hai với hình dạng hoàn toàn khớp với hàm răng của cô bé lại gặp thoáng qua cô bé, vòng một vòng đút vào trong miệng ba mình.
……?
Bé Bố Lôi giận không thể át, tức giận nhảy xuống giậm chân.
“Anh đừng chọc con nữa,” Lâm Lạc Tang dùng sức huých một cái vào hông Bùi Hàn Chu, “Nhìn đứa nhỏ tức giận như thế nào rồi kìa.”
Anh ngậm cười, lật miếng thịt nướng trước mặt một cách thích thú, lúc này mới xiên một miếng đưa tới bên miệng con gái.
Bé Bố Lôi rất có khí phách, kiên quyết không ăn của ăn xin, mím chặt môi im lặng kháng nghị.
“Không ăn à?”
Sau khi lắc lư vài lần bên miệng cô bé, Bùi Hàn Chu giả vờ nhìn về nơi xa: “Vậy không biết Kỷ Đường Uyên có muốn……”
Còn chưa dứt lời, bé Bố Lôi lập tức mắc câu, thở phì phò nắm lấy xiên tre kia, cắn miếng thịt một cách dữ dội.
Kỷ Đường Uyên bị ai đó gọi một tiếng, theo bản năng quay đầu, vừa lúc nhìn thấy bé Bố Lôi vồ mồi nhanh như hổ đói, im lặng vài giây sau mới hỏi: “Thịt rất cứng sao, vì sao ăn phải dùng sức như vậy?”
Bạn nhỏ Lâm Lộ thiếu chút nữa nhai thịt kêu răng rắc: “Em vui! Ai cần anh lo!”
Tuy rằng không liên quan đến chuyện của mình nhưng Kỷ Đường Uyên nghĩ bản thân mình là anh lớn, trước khi xuất phát đã từng được mẹ dặn phải chăm sóc mấy bạn nhỏ khác.
Vì thế cậu mím môi, muốn hóa giải cơn hờn giận này: “Em đừng nóng giận, có lẽ ba em là vì muốn tốt cho em thì sao?”
Nghe vậy, đôi mày bé Bố Lôi quả nhiên được nới lỏng.
“Tốt kiểu gì với em?”
Cô bé đưa ra chất vấn bằng lương tâm: “Em béo sao?”
Cảm nhận được ánh mắt tử thần đang lượn lờ xoay quanh mình, Kỷ Đường Uyên bắt đầu lên tiếng, suy tư có phải mình nói sai lời hay không: “……”
Thấy Kỷ Đường Uyên im lặng, bé Bố Lôi nắm một nhánh cây quàng vào cổ anh, ép hỏi: “Anh lặp lại lần nữa, em béo không?”
Tuy rằng chỉ nhặt một nhánh cây nhưng bé Bố Lôi nghiễm nhiên lấy ra một khí thế như đeo đao.
Kỷ Đường Uyên chỉ cảm thấy lúc này nghìn cân treo sợi tóc, bản thân hơi vô ý sẽ đi đời nhà ma.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)