Sau khi thật vất vả kéo Bùi Hàn Chu về phòng, vấn đề của La Tấn chỉ có một.
“Thay vì hỏi Lâm Lạc Tang vì sao muốn ly hôn, tớ chỉ muốn hỏi, vì sao cô ấy không thể ly hôn?”
Anh trì trệ, ngẩng đầu nhìn cậu.
La Tấn lại hỏi một lần nữa: “Vì sao cô ấy không thể đề cập đến chuyện ly hôn?”
“Phần lớn con gái đều là sinh vật bị động, thỏa thuận hôn nhân là cậu đề ra, nói có thể không cần lý do đưa ra ly hôn cũng là cậu nói, cậu chưa bao giờ thay đổi quan niệm về đoạn tình cảm này. Bất luận cậu có thích cô ấy nhiều đi chăng nữa thì cô ấy cũng không biết, thậm chí còn có thể lo được lo mất, ở trong lòng chị dâu, đoạn tình cảm này của cả hai chính là hợp tác thương nghiệp!”
“Cô ấy thậm chí cũng không biết ý nghĩa của mình đối với cậu,” La Tấn nhún vai, “Có lẽ ở trong mắt cô ấy, cô ấy đưa ra ly hôn giống như là cậu và Rino chấm dứt hợp đồng bàn về một vụ mua lại tốt hơn mà thôi, có lẽ cô ấy cảm thấy bản thân ở nơi này của cậu hoàn toàn chẳng là gì cả, chẳng quachỉ là một quyết định trả lời thuận miệng trong lúc rảnh rỗi phê sửa tài liệu mà thôi.”
“Không phải cũng do cậu không am hiểu giữ lại cho nên luôn cho người bên cạnh đãi ngộ tốt nhất sao? Nói như vậy, chị dâu cảm thấy cô ấy đạt được đãi ngộ tốt đẹp đều là thói quen của cậu cho phép, không có tình yêu, cái này mịa nó cũng không có tật xấu!”
Bùi Hàn Chu nhìn mặt biển ngoài khoang thuyền.
Gợn sóng nhấp nhô.
La Tấn nói, “Thậm chí có thể cô ấy không khá hơn cậu là bao.”
Lúc này, anh quay mặt lại, mí mắt cụp xuống che khuất cảm xúc, thấp giọng nói: “Sao lại như vậy?”
“Cậu thật sự không hiểu biết phụ nữ.”La Tấn ôm trán, “Chuyện tình cảm quá phức tạp, trong chốc lát tớ cũng nói không rõ với trai thẳng như cậu. Nhưng tình yêu không phải làm ăn, không phải không đen tức là trắng, nói 10 triệu thì đó là 10 triệu, tình yêu ngẫu nhiên cũng sẽ khẩu thị tâm phi.”
“Tình cảm ấy mà, là rèn luyện lẫn nhau. Các người hiện tại là không phá thì không xây được, trước phá lại xây.”
“Phá là phá,”La Tấn nói, “Xây làm sao thì xem vận số của chính cậu.”
Nói tới đây, La Tấn đột nhiên vươn một bàn tay, nhíu mày.
Bùi Hàn Chu cho rằng cậu muốn nói gì trọng điểm nên anh đan ngón tay nhìn qua.
La Tấn: “Cái gì mà phá mấy cái thuyền, đong đưa ông đây muốn ói quá.”
Bùi Hàn Chu: “……”
La Tấn híp mắt nhìn vẻ mặt của anh: “Như thế nào, ý nghĩ của vợ cậu thì quan trọng, thân thể khoẻ mạnh của La Tấn thì không quan trọng sao?”
Suy tư sau một lúc thật lâu, Bùi Hàn Chu nói: “Bây giờ tôi suy nghĩ, mức độ đáng tin trong lời nói của cậu có bao nhiêu.”
“Toàn bộ có thể tin,”La Tấn lời thề son sắt, “Cậu đã quên lúc ấy một nửa đội cổ động viên trong trường tới đưa thư tình cho tớ hả?”
Bùi Hàn Chu: “Còn có một nửa đi đâu vậy?”
“Đó không phải là đưa cho cậu sao.”
“……”
*
Cuối cùng, Lâm Lạc Tang đỏ hốc mắt, cứ như vậy nhìn điện thoại xuất thần thật lâu.
Bùi Hàn Chu đồng ý rất ngắn gọn, không truy vấn cô nguyên nhân, thậm chí còn có thể vừa tự hỏi vừa ký tên, giọng điệu cũng không có chút nào gợn sóng.
Cô nghĩ có lẽ thật sự là như vậy, lần trước cô rời đi anh không đồng ý, có thể là chuyện đột nhiên xảy ra, anh còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, người đàn ông lật tay mây mưa càng không thích bản thân bị đặt vào thế bị động, mới có thể kịch liệt đuổi trở về;
Nhưng lúc này đây anh đã có chuẩn bị, cô rời đi đối với anh mà nói cũng không có cảm giác gì, cũng sẽ không khó qua.
Ở bên trong dự đoán của cô…
Như vậy vừa lúc, ngoại trừ bản thân cô đau từng cơn dày vò, tất cả mọi người sẽ nhận được kết cục tốt nhất.
Bọn họ sẽ không tra tấn nhau vì những khúc mắc trong vấn đề tình cảm, anh không cần bị xáo trộn bởi những điều không cần thiết trong cuộc sống và công việc, mà cô cũng không cần lo lắng hãi hùng bản thân sẽ giẫm vào vết xe đổ của mẹ.
Cuộc hôn nhân của cô và Bùi Hàn Chu rất đặc thù, không có con nối dõi, gia đình đôi bên cũng không hỏi đến, bạn bè và người thân đều hiểu bọn họ phần lớn là theo như nhu cầu, hiện tại nhân lúc còn sớm chia tay, đối với người bên cạnh và người trong cuộc cũng chưa sinh ra ảnh hưởng và bóng ma gì.
Thịnh Thiên Dạ đứng ở bên cạnh cô rồi sờ đầu cô:“Thật ra tớ hiểu.”
“Khi còn nhỏ bệ nấu nước nhà tớ rất cao nhưng không ai có thể giúp tớ lấy nước, có một lần lúc rót nước tớ bị bỏng, sau đó nhìn thấy nước ấm ở đoàn phim cũng không muốn chạm vào, nhìn nước bốc hơi nghi ngút sẽ theo bản năng sinh ra sợ hãi. Những chiếc bình sứ mới mua hôm đó đã được nhân viên công tác ngâm và khử trùng trong chén, lúc có người đi ngang qua không cẩn thận làm đổ chén. Cho dù tớ biết chén nước kia đã để thật lâu, hẳn là cũng không nóng nhưngkhi thấy nó bốc khói, phản ứng đầu tiên là tránh đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)