Cùng với một tiếng rầm, màn trời bị xé toạc ra một vết rách, mưa to trút xuống rơi lộp độp trên cửa sổ.
Những vệt nước uốn lượn.
Trong phòng kết một tầng sương mù trên kính, Lâm Lạc Tang vươn ngón tay ra lau một vùng trắng nhỏ.
“Không cần.”Cô nói với đầu điện thoại bên kia.
Nếu lúc muốn gặp nhất không gặp được thì đột ngột đền bù cô cũng không còn cần.
Lý Ngưng Phù im lặng một lúc: “Con đừng trách mẹ, ngày đó thật sự là Điềm Điềm đột nhiên phát sốt.”
“Mẹ cũng muốn đến gặp con nhưng chuyện sinh bệnh nhất định quan trọng hơn chúc mừng sinh nhật một ít. Nếu cuối cùng mẹ vẫn đi chúc mừng sinh nhật con thì trong lòng nôn nóng khó tránh khỏi sẽ biểu hiện ra ngoài, con thấy nhất định cũng không thoải mái, hai bên đều xấu hổ.”
Đúng vậy, vì tránh cho hai bên đều bị tổn thương cho nên cuối cùng bà ta lựa chọn cô.
Những lời này quanh quẩn nơi cổ họng, quấn lấy đầu lưỡi khó khăn lắm muốn nói ra nhưng lại bị cô nuốt về.
Thật ra rất bình thường, Tống Điềm là con của mẹ trong gia đình bây giờ, mà cô là đời trước cũng là thứ đã qua đi, không có lập trường gì để đi chỉ trích hoặc bất mãn.
Cho nên dưới vô số suy nghĩ chồng chéo, mâu thuẫn, cô không nói gì.
Lý Ngưng Phù nói tiếp: “Ngày mai chúng ta nhất định đều có thể đến, chuyện nghỉ phép đều chuẩn bị xong, mọi việc lặt vặt hoàn toàn được sắp xếp thỏa đáng, phòng cũng đã đặt xong, nhất định không có vấn đề.”
“Ba con cũng nói lâu rồi không gặp được con, con cái đứa nhỏ này, sao cũng không thường xuyên trở về?”
Lòng bàn tay đột nhiên không kịp phòng ngừa áp lên cửa kính, lạnh lẽo dọa người chui vào vân da, Lâm Lạc Tang run lên, nhanh chóng rút tay lại.
Lý Ngưng Phù lại nói: “Nếu con từ chối, mấy ngày nay của ba mẹ cũng coi như mất toi công,việc chuẩn bị cũng làm không công.”
“Không có bận rộn như vậy chứ? Thời gian ra ăn bữa cơm tóm lại là có chứ?”
“Nếu con lo lắng về vấn đề an toàn thì mẹ đã làm xong công tác bảo mật với nhà hàng trước, an ninh cũng được tăng cường, con nhất định có thể thuận lợi vào thuận lợi đi ra ngoài.”
Một đống lời nói này gần như bác bỏ tất cả lý do từ chối cô có thể nói ra, cô biết tính cách của Lý Ngưng Phù, nói đến mức này nhất định là trước đó thật sự áy náy mới muốn cố gắng bồi thường một chút cho cô.
Lý Ngưng Phù nói năng thành khẩn, huống hồ vẫn là lần đầu tiên sau nhiều năm như vậy đưa ra yêu cầu ba người cùng nhau tham dự, cô cũng hơi dao động, cuối cùng nói được.
Sau khi cúp điện thoại, cô thấy Tiểu Noãn tựa vào trên cửa sổ, dùng tay áo nỗ lực lau khô khu vực trước mắt rồi nhìn về phía tòa cao ốc bên ngoài rõ ràng và mờ mịt: “Mưa thật lớn ……”
“Phải,”Nhạc Huy vừa ngửa đầu uống trà sữa vừa nói,“Ông trời làm sao cứ thay đổi thất thường.”
“Anh có mang dù không?”Lâm Lạc Tang hỏi.
“Trên xe có, để anh đi lấy.”
Rời khỏi trường quay Lâm Lạc Tang mới phát hiện không chỉ có mưa mà còn từng viên mưa đá nhỏ đang rơi lộp bộp trên dù.
Bầu trời trong phút chốc tối sầm lại, ánh sáng yếu ớt của đèn đường phản chiếu trên vũng nước nông nhỏ, mấy chiếc xe chạy với tốc độ cao văng nước tung tóe lên, tất cả mọi người vội vàng trú mưa.
Sau khi lên xe Nhạc Huy mới nghỉ một hơi: “Dự báo thời tiết cũng chẳng nói là mưa lớn như vậy……”
Anh ấy đặt một tách trà nóng ở trước mặt Lâm Lạc Tang: “Thời tiết thay đổi thế này hệt như cuộc đời khó có thể đoán trước.”
Tiểu Noãn thở dài:“Bây giờ em chỉ lo lắng quần áo em treo ở bên ngoài thảm cỡ nào.”
Nói đến vấn đề quần áo, lúc này Nhạc Huy mới chỉ vào bả vai Lâm Lạc Tang: “Trở về sấy một chút, chỗ này bị làm ướt.”
Sau khi về đến nhà, trước tiên Lâm Lạc Tang đi tắm nước ấm, sau đó ngâm mình trong bồn tắm hơn nửa giờ để nghỉ ngơi.
Lúc cô bước ra từ trong phòng tắm, anh cũng đúng lúc trở về.
Có lẽ là bận rộn một ngày, hôm nay cô đặc biệt buồn ngủ. Cô dựa theo một vài vấn đề hiện rõ trong buổi tập luyện để sửa lại một lần nữa phần soạn nhạc và thiết kế, hất mái tóc còn ướt bận bịu cả buổi mới đi sấy.
Ghế dựa quá thoải mái, cô dựa người vào thì bất giác thả lỏng, tùy ý cầm máy sấy quét ngang vài cái, đỉnh đầu khô đi nhanh chóng, đuôi tóc lại giống như sấy mười năm cũng làm không được.
Bởi vì cô sở hữu mái tóc quăn, cho nên vì duy trì hình dạng, mỗi lần cô sấy đều cần phải dùng ngón tay cuốn đuôi tóc để sấy, cứ như vậy thì càng thêm phiền toái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)