Lâm Lạc Tang thậm chí còn chưa kịp chào hỏi Triệu Toàn Nhã lần đầu gặp mặt thì cũng đã ý thức được sóng ngầm không thích hợp trong phòng khách.
Nói cách khác, thật ra sự không hài lòng của Triệu Toàn Nhã với cô đã được bộc lộ trong giọng điệu và thần thái.
Lời đến bên miệng bị thu lại, Lâm Lạc Tang xách theo túi đứng tại chỗ, chờ đợi người thích hợp để thay cô phá vỡ bế tắc trước.
Triệu Toàn Nhã có một đôi giày cao gót cao hơn mười phân dưới chân, gót giày gõ trên sàn lát gạch khơi dậy tiếng động, tính chiếm hữu và khí chất của người phụ nữ mạnh mẽ vô hình lan tràn.
Người phụ nữ đi đến bên cạnh Lâm Lạc Tang, kéo chiếc áo khoác chỉ khoác hờ trên vai cô xuống để lộ bộ váy biểu diễn đang mặc trong buổi tổng duyệt rồi nhìn về phía Bùi Hàn Chu với ánh mắt không thể tin được:“Con để cho cô ta mỗi ngày mặc thành như vậy xuất đầu lộ diện dưới màn ảnh à? Tìm một người vợ có thái độ đúng mực khéo léo, xuất thân quyền quý đối với con mà nói khó như vậy sao?”
Bùi Hàn Chu ngước mắt, giọng điệu cũng không có chút phập phồng nào:“Đại Thanh mất nước một trăm năm, tôi không cảm thấy em ấy mặc thành như vậy có vấn đề gì.”
Lâm Lạc Tang kéo áo khoác của mình, bước hai bước sang một bên trước, lúc này mới lễ phép nói:“Đây chẳng qua là kiểu váy hai dây đơn giản, vì phối hợp với công việc của tôi mà tân trang lại, tính chất hoàn toàn giống với bao bì giới hạn của nước hoa như đúc. Nếu quý bà đây cảm thấy không được thì có thể thay bao bì lộng lẫy của V&A rồi lên án tôi thì có lẽ sẽ có sức thuyết phục hơn một ít.”
“Nếu quý bà không hài lòng với công việc của tôi là quang minh chính đại dưới màn ảnh thì có lẽ tắt đèn flash trắng trợn đưa tin về V&A sẽ khiến tôi càng không còn chốn dung thân.”
Chẳng qua cô là một người như vậy, cơ bản là tôn trọng lẫn nhau. Nếu Triệu Toàn Nhã tiến hành hạ thấp cô và công việc của cô thì cô đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn tâm huyết và nỗ lực mấy năm qua bị người ta miệt thị.
Cô tôn trọng, cũng kính nể chuyện bản thân đang làm cho tới nay.
Triệu Toàn Nhã bị Lâm Lạc Tang nói chặn họng thì nghẹn ngào một lát, sau một lúc lâu mới tức điên nở nụ cười, nhấc lên tức giận: “Thật đúng là một cái miệng lợi hại, cô dựa vào cái này bảo Hàn Chu kết hôn với cô à?”
Lâm Lạc Tang: “Kết hôn là anh ấy đề ra.”
“……”
Thật lâu sau, Triệu Toàn Nhã đổi mới sách lược nhưng tâm tư lại không dao động chút nào: “Cô hẳn là biết, người thích con tôi cũng không thiếu, họ đều là những cô gái được sinh ra đã đứng ở đỉnh tháp ngà voi, các con bé duỗi tay là có thể chạm đến mây và ánh trăng, đó là độ cao mà người thường cả đời đều không thể với tới.”
“Cho nên?”Lâm Lạc Tang ngẩng đầu hỏi.
Triệu Toàn Nhã sửng sốt.
“Các cô ấy có thể chạm đến mây và ánh trăng thì có liên quan gì đến Bùi Hàn Chu?”
“Anh ấy không cần chế tạo phi thuyền vũ trụ, cũng không cần hái mây lấy trăng.”Lâm Lạc Tang tiếp tục nói, “Tôi đứng ở cái sân khấu này, cũng là góc độ hái sao mà người thường phải dùng, là vị trí dùng sức ngửa đầu mới có thể nhìn đến.”
Triệu Toàn Nhã cười cười: “Cô quá ngây thơ rồi. Cô cho rằng nó lẻ loi một mình có thể đi được bao lâu, cô cho rằng nó không cần vốn liếng lợi hại hơn nâng đỡ lẫn nhau ư? Đơn thương độc mã mang đến quang cảnh tốt đẹp đều là tạm thời, không ai sẽ vĩnh viễn đứng trên đỉnh núi.”
Bùi Hàn Châu trước sau không nói một lời cuối cùng cũng đứng dậy, anh nhíu mày lại, áp chế cơn buồn nôn theo bản năng do mùi nương mang đến, cụp mắt cong cong môi, ý châm chọc hiện ra rõ: “Sau đó thì sao?”
“Tôi kết hôn với người phụ nữ mà mấy người lựa chọn, sáng lập ra một cái gọi là hôn nhân hữu ích với tôi, sau đó thì sao?”
Triệu Toàn Nhã nhìn anh.
Anh nói: “Đến lúc đó giống hệt mấy người nhìn nhau sinh ra chán ghét à? Nói chuyện làm ăn sinh ra đời sau, sinh xong thì chẳng hỏi đến cùng nhau chạy trốn à? Thậm chí sau ba tháng tôi kết hôn mới biết được tin tức?”
Lại cười xuỳ một tiếng trầm thấp từ xoang mũi, “Hoá ra các người lại cảm thấy hôn nhân bệnh hoạn như vậy, là đúng rồi.”
“Con còn chưa từng gặp cô gái chúng ta chọn lựa cho con, sao con biết con sẽ chán ghét?” Triệu Toàn Nhã tràn ngập nghi ngờ nhìn về phía Lâm Lạc Tang, “Cô ta tốt chỗ nào?”
Bùi Hàn Chu thờ ơ hỏi: “Em ấy không tốt chỗ nào?”
Triệu Toàn Nhã khép lại vạt áo, nhắm hai mắt hít sâu vài lần mới áp xuống lửa giận, “Mẹ không biết người phụ nữ này đã cho con uống thuốc gì mới khiến con ngoan cố không thay đổi như vậy. Kết hôn đến bây giờ, cô ta được bao nhiêu chỗ tốt của con, con biết không? Hai đứa cho là ngang nhau sao?”
“Hôn nhân còn phải tính ngang nhau, bệnh của bà quả nhiên đã khắc sâu vào trong xương cốt.”Anh đáp lại không có biểu cảm gì, “Ít nhất em ấy có thể cho tôi thấy cuộc sống có độ ấm hơn những gì các người ban tặng.”
Tay Triệu Toàn Nhã đặt trong túi hơi siết chặt, cho dù giận thì dáng vẻ cũng không có chút nào sụp đổ: “Không sao cả, thời gian sẽ chứng minh là ai đúng.”
Bùi Hàn Chu xoay người lên lầu, bước đi nhanh chóng, trước sau duy trì khoảng cách an toàn với mẹ mình mấy mét.
“Không tiễn.”
Triệu Toàn Nhã là con nhà quyền thế được dạy dỗ khiến khi bà rời đi khống chế được không đóng sập cửa nhưng lực bước trên giày cao gót còn nặng hơn trước. Lúc cất bước còn có thể thấy rõ độ cong của sợi tóc phía sau, cho dù không làm rõ cũng có thể thấy rõ phẫn nộ.
Tan rã trong không vui.
Khoá cửa khoá lại sau 30 giây, xác định người phụ nữ đó sẽ không quay lại nữa, Lâm Lạc Tang cuối cùng cũng giải trừ được trạng thái chuẩn bị chiến đấu cấp một, xoa bả vai thả lỏng phần eo, cởi giày cao gót rồi quơ quơ mắt cá chân.
Cô không ngờ quan hệ giữa Bùi Hàn Chu và Triệu Toàn Nhã lại căng thẳng như thế, Triệu Toàn Nhã thậm chí là vào hôm nay mới biết được tin anh kết hôn.
Nhưng không khó để nhận ra từ cuộc nói chuyện, thật ra hôn nhân của Triệu Toàn Nhã cũng hoàn toàn không hạnh phúc. Bà ta và chồng là Bùi Lâu tuy rằng là tài tử giai nhân môn đăng hộ đối trong mắt thế nhân nhưng hai bên đều tránh nhau còn không kịp.
Kỳ thật mà nói, cô cũng không cảm thấy ngoài ý muốn cho lắm đối với chuyện Triệu Toàn Nhã không chấp nhận mình.
Cô đã gia nhập làng giải trí nhiều năm như vậy, cô hiểu rõ trong mắt vô số người giàu và quyền lực, giới giải trí chỉ là một nơi do nhà đầu tư kiểm soát, mà ngôi sao trong giới cũng chỉ là đồ chơi để nhà đầu tư tùy ý chà đạp không dám hé răng, không có địa vị gì, cho dù được hàng ngàn người săn đón thì thân phận cũng không tính là cao quý.
Triệu Toàn Nhã – người được sinh ra trong một gia đình tài phiệt thanh cao cao ngạo, coi trọng nhất chính là thân phận địa vị.
Cho nên bà ta mới biết rõ hôn nhân sẽ không hạnh phúc như vậy nhưng vẫn dứt khoát kiên quyết lấy Bùi Lâu cũng thanh danh hiển hách; mà con trai của bà Bùi Hàn Chu cũng cần phải như bà ta mong muốn, cưới một người nổi tiếng đứng trên đỉnh tháp ngà.
Cô đang trống rỗng đầu óc ngồi trên hành lang, đầu hơi đau. Lúc mở cửa sổ thông khí, bỗng nhiên một ý tưởng hơi vớ vẩn đột ngột hiện lên trong đầu…
Chẳng lẽ Bùi Hàn Chu chán ghét và bài xích mùi hương…… Là bởi vì Triệu Toàn Nhã?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)