Gọi chồng.
Chữ này vừa xuất hiện, Lâm Lạc Tang chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, máu cả người chảy ngược, tính cả sau cổ đến đỉnh đầu đều bắt đầu tê dại.
Vì sao đang êm đang đẹp phải gọi chồng ơi, boss không tốt sao?
Đầu óc cô trống rỗng mất một lúc, cũng suy nghĩ về tính khả thi của yêu cầu cụ thể chồng mình đưa ra ở trong đầu.
Nói đến cũng lạ, cho đu trạng thái tình cảm không có xảy ra bất luận biến hóa gì nhưng trong tình huống suy nghĩ muốn nhục mạ của anh, cách phát âm của hai từ này có thể trôi chảy bất thường; mà hiện tại loại tình huống bình thường này, hai âm tiết này dường như bị dính ở đầu lưỡi, làm sao thử cũng rất khó nói ra ngoài miệng.
Bùi Hàn Chu nhìn cô như đang nhập tâm, suy nghĩ hồi lâu, dường như trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý lớn, rồi sau đó cô từ từ mở mắt, mở miệng.
Cô há miệng thở dốc, đầu lưỡi đè lên hàm trên, bắt đầu phát âm…
“Tôi sẽ nghĩ biện pháp khác nữa.”
Bùi Hàn Chu: “……”
Lần đầu tiên nếm trảithất bại, Lâm Lạc Tang lắc đầu, quay trở lại vị trí ban đầu của mình, dự định tiếp tục soạn nhạc, còn phương diện người máy thì làm chút tính toán khác.
Mỗi một tác phẩm đều như là con trai của cô, nếu có biện pháp có thể làm cho nó hoàn thành tốt hơn, cô nhất định sẽ cố gắng hết sức lực đi làm.
Lâm Lạc Tang ngồi trước máy tính một lúc, cung phản xạ quay trở lại vị trí, vẫn không nín được chửi bậy:“Anh quá tuyệt tình, chuyện nhỏ không tốn sức gì như vậy còn phải đề ra yêu cầu với tôi. Tôi còn phải nói những gì đàn ông các anh thích nghe, anh có suy xét đến cảm giác của con trai tôi không?”
Nói tới đây trong đầu cô chợt lóe lên một tia sáng, như là đột nhiên được ai đó mở ra một ý tưởng mới, lần thứ hai ánh mắt sáng rực của cô nhìn về phía Bùi Hàn Chu: “Chúng ta kết hôn rồi phải không?”
Anh hoàn toàn không biết cô đang hỏi cái gì nên lãnh đạm ngước mắt:“Em cảm thấy sao?”
Cô lại chỉ chỉ vào màn hình của mình:“Nếu kết hôn, bài hát này là con trai tôi, cũng chính là con của anh.”
Ngay lúc này Bùi Hàn Chu đổ vỏ đang cau mày, một dấu chấm hỏi xinh đẹp tràn ra khỏi đỉnh lông mày.
“Con trai của anh sắp chào đời. Anh không muốn cho một chút tiền sữa bột sao?”Cô dào dạt tình cảm lên án, giảng được đạo lý rõ ràng trật tự,“Anh làm cha không có một chút chức trách nuôi dưỡng và dạy dỗ thì cũng nên có trái tim hiến dâng ấy chứ? Cũng không thể để người làm mẹ như tôi ngậm đắng nuốt cay mà hầu hạ anh cả đời chứ nhỉ? Con trai muốn món đồ chơi người máy thì làm sao nào, quá đáng lắm à?!”
Bùi Hàn Chu cứ như vậy đối diện với tầm mắt của cô, ngón tay khẽ nhúc nhích, sau một lúc lâu mới nhỏ giọng hỏi:“…… Vì sao không phải là con gái?”
Lâm Lạc Tang:?
Cô bị người đàn ông có mạch não mới lạ đánh cái trở tay không kịp, lúc này mới chạm vào tai nghe, nói lảng theo anh:“Sinh trai sinh gái đều giống nhau, nhưng bài hát này tương đối giống con trai hơn một chút.”
“Con gái thì làm sao, con gái thì không thể muốn người máy à?”
Bùi Hàn Chu hơi gật đầu, cũng dời ánh mắt về trên màn hình của mình:“Muốn thì tự mình tìm, tôi sẽ không cưng chiều con nít.”
Cũng không biết tại sao một người đàn ông chưa bao giờ từ chối yêu cầu của cô trước đây, vì sao hôm nay một hai muốn cô kêu cái loại xưng hô này mới bằng lòng thỏa mãn yêu cầu.
Lâm Lạc Tang nghẹn ngào sau một lúc lâu, lúc này mới sửa sửa dây tai nghe, không cam lòng mà ngập ngừng:“…… Cái anh này thật là tuyệt tình ghê gớm.”
Đêm đó cô chỉ có thể mang tiếc nuối và bất mãn đi vào giấc ngủ, trong mơ đều đại chiến 300 hiệp với người đàn ông không có lương tâm cặn bã này.
Không biết là mấy giờ sáng, nói tóm lại, trời vẫn chưa sáng, cô bị ai đó đánh thức từ trong giấc mộng vui sướng tràn trề, nghe thấy anh khẽ nỉ non gọi mình:“Lâm Lạc Tang.”
Nghe có vẻ không có gì to tát, cô vẫn còn đang trong giấc ngủ hỗn loạn, cô mơ hồ nói “ơi” một tiếng.
“Mở mắt ra mở khóa điện thoại em,”Bùi Hàn Chu hướng dẫn từng bước,“Mở khóa tôi cho em người máy.”
Đầu óc cô hoàn toàn không muốn xoay chuyển, nghe anh nói ra như vậy thì ráng chống đỡ mở mắt ra. Sau khi thấy khóa nhận dạng khuôn mặt trên đầu điện thoại được mở ra, vốn tính toán đứng dậy hỏi hai câu, cuối cùng buồn ngủ vẫn chiến thắng lý trí nên cô dành thời giờ sức lực lần thứ hai rơi vào giấc ngủ mê man.
Điện thoại của cô hoàn toàn chẳng có gì không thể cho người ta thấy, vì thế nên không có để ý, buông đồ xuống đi đánh răng.
Sáng nay Kỷ Ninh Thịnh Thiên Dạ tới tìm cô chơi, ba người hẹn nhau đi uống trà sáng.
Sau một lúc trò chuyện, Thịnh Thiên Dạ nói về một điều rất thú vị gần đây và chia sẻ nó trong nhóm để mọi người xem toàn bộ câu chuyện. Lâm Lạc Tang mở WeChat, đang muốn vào trong nhóm thì lại phát hiện trên màn hình xuất hiện một khung chat xa lạ nào đó.
Cô tưởng là ai đó sửa avatar nên nhấn vào tìm tòi thực hư, phát hiện số lượng bạn bè của người dùng này bằng không.
Mà cuộc trò chuyện duy nhất giữa cô và người “Bạn tốt” này xảy ra vào 5 giờ rưỡi sáng nay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)