Như lời Bùi Hàn Chu nói, viên kẹo sữa béo ngậy này quả thật rất ngọt, kế tiếp bất luận là Lâm Lạc Tang viết nhạc hay là sấy tóc thì có một mùi ngọt ngào quẩn quanh trên chóp mũi khiến người ta hoảng hốt có loại ảo giác bản thân là kẹo sữa tinh chuyển thế.
Cô có mái tóc quăn, tóc lại dài, mỗi lần sấy tóc đều phải dùng ngón tay cuộn tròn một lọn tóc nhỏ rồi sấy, rất tiện cho việc tạo kiểu. Nhưng phần đuôi tóc thường được sấy rất chậm, cô thường mất kiên nhẫn trước khi sấy khô hoàn toàn nên khoác trên vai chờ nó tự nhiên khô rồi chạy tới bận bịu chuyện của mình.
Đêm nay cũng không ngoại lệ.
Đang lúc cô soạn nhạc với mái tóc khô tám phần thì A Quái gửi tới một đoạn video: 【 Hôm nay Quái freestyle phải đổi mới, chị Tang giúp em nhìn xem đoạn này flow thế nào! 】
A Quái là cậu nhóc đặc biệt si mê rap, thường xuyên quay các video rap ngẫu hứng. Sau lần nọ nói chuyện phiếm, Lâm Lạc Tang kiến nghị cậu có thể đặt tên cho video cùng loại rồi gắn tag lên trở thành chuyên mục để đổi mới, A Quái khen không dứt miệng với đề nghị của cô ngay tại chỗ, bất đắc dĩ muốn vỡ đầu cũng không nghĩ ra cái tên.
Cái tên “Quái freestyle” vẫn là Lâm Lạc Tang tiện tay đặt cho cậu, cậu thích quá đi mất, nói vừa phù hợp với vị trí vừa có tên cậu, lập tức thổi phồng Lâm Lạc Tang 500 chữ.
Bởi vì Lâm Lạc Tang là một “người cố vấn ban tên” trong chuyên mục cho nên A Quái thường share bản freestyle mà mình muốn cải thiện cho cô để cô đưa ra một ít ý kiến.
Lâm Lạc Tang cũng không nghĩ nhiều, click mở video của A Quái rồi bắt đầu nghiêm túc nghe.
Sau khi nghe xong lại đưa ra một số ý kiến của riêng mình, A Quái la lên “được rồi ạ” là không thấy bóng dáng, chắc là đi chỉnh sửa rồi.
Đang lúc cô chuẩn bị tắt video tiếp tục viết nhạc thì người đàn ông vốn đang xem tin tức kinh tế tài chính phía sau lên tiếng.
Cô đeo tai nghe trên một bên tai, vừa sáng tác nhạc vừa tùy ý hỏi.
Điện thoại của Bùi Hàn Chu trùng hợp vào lúc này sáng lên, là La Tấn – người không chối từ gian khổ thêm số WeChat lại gửi tin nhắn tới: 【 Đừng quên vé của tớ nhé!! Tạ chủ long ân!!! 】
Anh nhìn lướt qua tin nhắn xem trước, chợt úp ngược màn hình điện thoại xuống mặt bàn rồi thản nhiên nói.
“Không có gì.”
Cô cười:“Còn tưởng rằng anh muốn hỏi tôi vé gì đó chứ, cậu nhóc sắp tổ chức concert ở sân vận động Mặc Khâu. Nếu tôi nhận được vé, tôi có thể lấy được vé ở hàng ghế đầu..”
Anh không có mục tiêu đổi đề tài: “Chẳng lẽ em muốn đi xem concert của cậu ta?”
“Đương nhiên,”cô không có chút nào do dự, ngược lại còn cảm thấy vấn đề của anh hơi kỳ quái, “Đi ủng hộ concert của em trai chẳng phải nên thế sao.”
“Cậu ta là em ruột của em à?”
Lâm Lạc Tang nhíu mày, hoài nghi đầu óc anh có phải bị đường tắc nghẽn rồi hay không:“Tôi họ Lâm, thằng nhóc họ Dụ, anh cảm thấy sao?”
Anh càng không nói nên lời:“Đều là thời đại nào rồi, còn có người có em kết nghĩa?”
“Chúng tôi đây là tình chị em thuần khiết,”cô ấn bàn phím, “Em trai của bọn tôi và em gái của đàn ông các anh không giống nhau, không mang theo bất luận tính chất mập mờ gì, biết ôn?”
Sau khi nói xong Lâm Lạc Tang lại chế nhạo nhướng mày, dựa lưng vào sô pha, cổ tay rảnh rỗi khoác lên rồi nghiêng người hỏi: “Tổng giám đốc Bùi hẳn là có rất nhiều em gái nuôi ấy nhỉ?”
Anh nhìn cô trong chốc lát, còn chưa kịp trả lời thì cô đã ra ban công gọi điện thoại, tựa như vừa rồi cô chẳng qua tùy tiện hỏi han, cũng không quan tâm đến đáp án cho lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)