Vì mới quay tay cho Bùi Hàn Chu nên đôi tay Lâm Lạc Tang sắp bị phế, chỉ có thể dựa vào lực ở vòng eo ngồi dậy từ trên giường, sau đó bước lên hành trình kiếm cái ăn.
Có lẽ là do hôm qua cô bị tiêm thuốc tê lại chảy quá nhiều máu, hơn nữa bị nhà đầu tư vô lương tâm tàn nhẫn áp bức một phen, dẫn tới cô trực tiếp ngủ tới hơn mười một giờ, lúc thức dậy cũng nên ăn cơm trưa rồi.
Tuy rằng có một bên hàm răng có thể ăn cơm được nhưng vẫn chỉ thích hợp ăn một ít thức ăn lỏng, làm như vậy hàm răng không có gánh nặng gì.
Hôm nay cơm trưa của cô là một phần cơm canh được nấu chín mềm, cơm vào miệng là tan, nước canh hoàn toàn đậm đà, vừa tươi vừa thơm, mỗi một muỗng đều có cơm bọc tràn đầy nước canh lăn tăn giữa môi và răng.
Đang lúc cô dùng cánh tay không có sức lực, run run rẩy rẩy cầm cái muỗng, lúc chậm rãi nhấm nháp từng miếng cơm nhỏ thì Bùi Hàn Chu “trùng hợp” đi ngang qua, không chút rung động nào mở ra một túi quả hạch, sau đó trước mặt cô…
Dùng hàm răng vừa khỏe mạnh vừa chất lượng của mình từng chút từng chút cắn hạnh nhân vang lên tiếng vang giòn rụm.
Lâm Lạc Tang: “………………”
Bây giờ cô thật sự rất muốn một roi pháo nổ anh tan tành khắp nơi.
Hoặc là một đao chém anh khiến anh tìm kiếm đầu của mình trên khắp sàn nhà.
Cô liếm liếm môi và ngẩng đầu.
“Khoe khoang răng anh khoẻ có phải không?”
Vốn tưởng rằng anh sẽ hơi chút khiêm tốn hoặc điểm tô cho đẹp một chút, ai ngờ anh lại trực tiếp gật đầu, bình thản ung dung mà thừa nhận.
“Đúng vậy.”
Lâm Lạc Tang mài mài răng hàm, tiếp tục chịu nhục…… Dùng muỗng gỗ nghiền nát cơm trong chén.
Quân tử báo thù mười năm không muộn, Câu Tiễn còn nằm gai nếm mật ba năm, cô nhẫn kẻ hèn này một hai tuần thì tính là gì.
Còn không phải là lúc mình ăn thức ăn lỏng chồng ở bên cạnh nhai quả hạch thôi sao, cô không sao, cô rất ổn, cô không có gì không thể nhịn.
Nhưng bởi vì kéo nữa thì phải kéo dài tới trước khi biểu diễn mới nhổ, ngoài ra trình độ bác sĩ giỏi cho nên cô cũng trực tiếp cạy răng đi nhưng cô phải tiếp tục bắt kịp uống thuốc chống viêm.
Không biết có phải bệnh tình của cô hơi nghiêm trọng hay không, thuốc chống viêm được kê đơn cũng là thuốc dạng nước uống, rất mạnh, tối hôm qua cô uống trước khi ngủ, đắng đến độ thiếu chút nữa không ngủ được.
Xem ra người đàn ông này quả thật có thù oán với cô, phàm là có thể tra tấn cô đều nhớ đặc biệt rõ ràng.
Lâm Lạc Tang lặng lẽ cơm nước xong xuôi, tính toán hạ thấp cảm giác tồn tại rồi sau đó lặng yên không một tiếng động bỏ trốn mất dạng, cố gắng không để cho anh phát hiện mình không uống thuốc.
Ai ngờ trong chốc lát cô mới vừa đi ra từ phòng ngủ, khi chỉ còn vài bước là có thể mở cửa trốn, người đàn ông vẫn luôn đưa lưng về phía cô vươn tay bắt cô trở về trước quầy bar, khuấy khuấy và đặt ly xuống.
Giọng nói không có tình người của anh vang lên hệt như là ác mộng: “Uống thuốc.”
Cổ tay cô chạm lên trán, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, miễn cưỡng vươn tay nắm cái ly dạo qua một vòng.
Cô tự xưng không phải là một người có vị giác vô cùng bắt bẻ nhưng thuốc này thực sự rất đắng đến mức các giác quan của côsắp mất tác dụng, thậm chí đều không cho người ta thời gian giảm xóc. Hớp thứ nhất giết chết mọi khoái cảm với mùi thuốc vừa chán vừa ngán, ngay sau đó đầu lưỡi tính cả gốc lưỡi lâm vào tê mỏi. Hớp thứ hai sẽ khiến người ta mơ hồ cảm thấy cổ họng bắt đầu biến dạng. Hớp cuối cùng trực tiếp xộc lên trên, một ly xuống bụng não sẽ có cảm giác thiếu oxy, mở mắt ngay lập tức sẽ quên mất bản thân, thế giới trước mắt tựa như hoàn toàn không tồn tại.
Ngay khi cô sắp thoát khỏi vị thuốc đắng sau khi hít một hơi thật sâu thì mùi hương của hạt cà phê lan tỏa khắp cơ thể. Người đàn ông pha tách cà phê thơm lừng thong thả pha thêm sữa đặc bên cạnh cô.
Hết gói này đến gói khác, sữa đặc ngọt ngào.
Đầu lưỡi của cô không tự giác đẩy lên trên, cảm thấy ly thuốc trước mặt mình giống như càng đắng thêm một chút.
Hầu hết nỗi đau trên đời không phải bắt nguồn từ đau khổ mà bắt nguồn từ chồng bạn ở bên cạnh bạn biểu hiện ra ổng vui vẻ:)
Lâm Lạc Tang nắm chặt tay, đưa lưng về phía anh nhanh chóng ngửa đầu uống xong thuốc chống viêm. Lúc cái ly một lần nữa được đặt ở trên quầy bar, cô cảm thấy bản thân được thần phật siêu độ.
Thật sự là bị đắng không chịu được, cô nhịn không được chậc lưỡi, kết quả mới vừa hé miệng thì bị đút vào một muỗng gì đấy.
Cô theo bản năng ngậm lấy.
Sau khi đút thành công Bùi Hàn Chu bình tĩnh mà rút cái muỗng ra.
Nhìn mặt anh không cảm xúc mà rút tay về, bóng ma ngày xưa ở trong đầu hiện lên, cô đương nhiên cảm thấy nhất định không phải cái chuyện gì tốt, đang muốn mắng anh thì lớp kem mềm mại và mỏng manh tan chảy trên đầu đầu lưỡi, ngay sau đó là mùi bánh kem mềm như bông, cấp độ vị giácrất phong phú, ngọt và mặn.
“Đây là cái gì?”Cô liếm liếm khóe môi,“Cho tôi nếm thử xem.”
“Sữa đậu nành hộp, một hớp 50 calo,”giọng anh lạnh nhạt hỏi, “Còn nếm không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)