Hơi thở của Bùi Hàn Chu vẫn bao trùm lấy cô như cũ, môi dưới của cô bị hàm răng của anh cắn xé đau muốn chết, đầu cũng tê dại, não cô hoàn toàn trống rỗng vì nụ hôn.
Cửa chính đột nhiên bị đẩy ra kèm theo giọng nói vô cùng sang sảng: “Tổng giám đốc! Tư liệu mà anh muốn……”
Thẩm Kiến Nguyên vốn dĩ đang cầm tư liệu vui vẻ tiến vào tranh công, còn đắc ý mình là người đến sớm nhất hôm nay, nhất định có thể để lại một ấn tượng không tồi cho Boss.
Kết quả cậu vừa đẩy cửa ra ngước mắt nhìn lên đã nhìn thấy tình cảnh không rõ ràng nhưng rất mập mờ trước mặt nên trong lòng đột nhiên chấn động, cho dù có ngu ngốc đến mấy cũng biết lúc này mình tùy tiện quấy rầy tuyệt đối không sáng suốt, vì thế vội vàng giơ tay che hai mắt của mình lại rồi nói bổ sung: “Em…… em không biết bà chủ cũng ở bên trong này! Quấy rầy!”
Người này có một giọng nói lớn, trong giọng nói áng chừng vô cùng hoảng loạn và ngượng ngùng khó có thể nói rõ, gần như là thông qua giọng điệu như loa phóng thanh truyền tới các ngõ ngách trong công ty hai người đã làm những gì.
Thẩm Kiến Nguyên sốt ruột muốn rời đi, lúc rời đi còn vô ý đụng phải chỗ cửa thủy tinh vang lên một tiếng nặng nề như thể cả tòa nhà rung lên vài lần vì điều này còn cộng theo tiếng vang.
Lâm Lạc Tang: “……”
Thẩm Kiến Nguyên gào trong cuống họng, lúc che trán còn không quên nỗ lực bịt tai trộm chuông:“Anh…… Hai người tiếp tục, đừng để ý đến em.”
Cuối cùng, sau khi mắt đầy sao xẹt xoay vài vòng, Thẩm Kiến Nguyên cuối cùng cũng tìm được nắm cửa, thuận lợi kéo cửa êm đẹp rời đi.
Bùi Hàn Chu đứng tại chỗ tựa như tỉnh lại, sau một lúc lâu cũng không có động tĩnh gì, cho đến khi cửa lại bị ai đó bỗng dưng kéo ra, Nhạc Huy hấp tấp vọt vào rồi cười làm lành…
“Ngại quá, em ấy quên cầm quần áo.”
Sau khi lấy xong quần áo, Nhạc Huy lên xe tán dóc, giọng điệu như nhìn thấu hết thảy hiểu rõ:“Rốt cuộc là làm cái gì thế? Khiến cho nhạc sĩ Lâm quen nhìn cảnh tượng hoành tráng chạy trối chết thậm chí quên lấy quần áo……”
Lâm Lạc Tang nhớ tới dáng vẻ thản nhiên lại thuận thế mà làm của anh rồi tức giận:“Anh biết mà còn hỏi?”
Nhạc Huy: “……”
Được rồi, là anh sai.
*
Chẳng bao lâu, cuộc thảo luận chủ đề của tập tiếp theo lại lần nữa được triển khai.
Lúc Lâm Lạc Tang đến đã có các đàn anh đàn chị đang chờ, trong đó còn bao gồm một gương mặt xa lạ, cô hơi xuất thần mà nghĩ vị trí battle bổ sung không phải Đoàn Thanh à, sao lại nhiều thêm một người nữa vậy?
Nhạc Huy ở phía sau bổ sung thông tin cho cô:“Đây là Nghê Đồng, bổ sung vị trí cho Kỳ Chi. Kỳ Chi hình như bị thương đột ngột cho nên không thể ghi hình cho các tập sau, ê-kíp chương trình lại tìm thêm một người.”
Cô tiêu hóa tin tức, Nghê Đồng đã cười nhảy qua chào hỏi cô:“Hello, em là Nghê Đồng! Trước đó vẫn luôn rất thích sân khấu của chị, không nghĩ tới có cơ hội nhìn thấy người thật, người thật còn trắng hơn trong TV, thật xinh đẹp.”
Nghê Đồng trông có vẻ nhỏ, huống chi mắt to mặt em bé, vừa thấy khiến cho người ta cảm giác không hề có khoảng cách như là em gái nhà bên.
Lâm Lạc Tang đưa tay nắm chặt tay cô ta rồi nở nụ cười,“Cảm ơn, cô cũng rất đáng yêu.”
Nghê Đồng siết chặt lòng bàn tay, chạm vào lòng bàn tay cô, lúc này mới vội vàng nói:“Tay chị thật lạnh, có phải bên ngoài siêu lạnh hay không? Mau ngồi một chút trên sô pha đi ạ, mọi người chen chúc nhau cũng khá ấm áp.”
Nghê Đồng để Lâm Lạc Tang ngồi vào vị trí mà mình đã ngồi trước đó, bản thân thì quay sang chiếc ghế sô pha đơn bên cạnh.
Lâm Lạc Tang cảm giác còn sót lại hơi ấm của Nghê Đồng bên dưới, được chăm sóc mà hơi ngượng ngùng. Cô vẫn luôn nhìn Nghê Đồng bận việc, muốn nhìn xem khi nào cô ta có thể nghỉ ngơi thì cô cũng có thể yên tâm.
Trên ghế sô pha có một đống đồ như là bản thảo của ai đó, Nghê Đồng “ồ” một tiếng, cầm lấy lật xem vài cái, lúc này mới chất đống đồ lên bàn trước mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)