Bị miệt thị kỹ năng hôn Lâm Lạc Tang dùng sức nặn sữa rửa mặt ra, vừa muốn mở miệng thì đột nhiên không kịp phòng ngừa hắt xì hai cái, giống như bị người ta đâm trúng chỗ đau và tâm sự.
Sau đó nói thêm chút gì đấy thì có vẻ không có khí thế.
Cô xoa sữa rửa mặt rồi nói bằng giọng mũi có chút the thé tức giận:“Dù sao mỗi người đều có định nghĩa khác nhau về củi khô lửa cháy, tôi có thể hôn môi hay không, củi khô lửa cháy đến loại trình độ nào cũng không nhọc quý ông lo lắng.”- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Sau khi nói xong cô gục đầu xuống rửa mặt, bên tai là tiếng nước róc rách vang vọng, không biết sau đó anh có nói nữa hay không.
Chờ cô từ từ rửa xong, rút ra hai tờ khăn giấy lau sạch bọt nước trên mặt, vừa mở mắt ra thì phát hiện Bùi Hàn Chu còn đứng ở cửa.
“……”
Lâm Lạc Tang hoàn toàn không hiểu ra sao cả, rõ ràng mới vừa rồi còn tốt mà, làm sao hàn huyên hai câu thì người đàn ông này lại mang dáng vẻ cả thế giới thiếu anh 5 triệu thế kia?
Cô không nói nên lời cứng họng một lát, không định so đo với loại sếp sáng nắng chiều mưa này nữa, cẩn thận skincare xong thì lại đắp mặt nạ, lúc này mới nhắn tin cho cô trợ lý nhỏ vâng lời răm rắp dò hỏi hạng mục công việc liên quan.
Cô trợ lý nhỏ bé chắc chắn sẽ không quên chuyện lớn như váy cưới, sau khi kiểm tra trong hệ thống một lần mới trả lời:
【 Vâng, vừa mới đến vào tuần trước, em treo nó vào khung thứ hai trong tủ thứ tám ở hàng thứ sáu. 】
Phòng để quần áo của Lâm Lạc Tang vô cùng lớn nên có một hệ thống quản lý đặc biệt ghi lại vị trí của từng bộ quần áo để dễ dàng tìm kiếm, cũng có nhân viên quản lý thường xuyên bảo quản một số bộ quần áo nhất định dựa trên hồ sơ mặc và điều kiện thực tế.
Tóm lại đó không phải là chuyện cô cần nhọc lòng.
Cô lộc cộc chạy xuống lầu xem váy cưới, quả nhiên đã phủ xong túi ngừa bụi bình yên vô sự treo lên.
Lâm Lạc Tang cười xuỳ một tiếng người đàn ông Bùi Hàn Chu xấu xa này ở trong lòng rồi lấy váy cưới ra ướm thử trên người.
Bởi vì váy cưới là được đặt riêng theo dáng người cô cho nên mỗi một chỗ đều vô cùng vừa vặn, thêu thủ công nặng được phủ lên voan mỏng, kiểu dáng nói chung là đơn giản, thật ra có rất nhiều chú ý phức tạp, thuộc về kiểu dáng phóng khoáng mà lại nén được tinh tế.
Không hổ là váy cưới Valentino làm lâu như vậy, nghe nói chỉ là phương án thôi mà đã giao mười cái, cuối cùng lấy ra ba cái làm thành phẩm, sau khi làm xong mới lựa chọn bộ có ý kiến và độ tinh xảo cao nhất này.
Cô rất tán thưởng mà gật đầu, cũng có tư tưởng hoàn thiện hơn với sân khấu kế tiếp.
Sau khi treo váy trở về, cô lại phát hiện trong ngăn tủ còn có một ít hoa tai cô chưa từng mang, không nhớ rõ là mình đã quên tháo chúng ra vì bận sau khi mua hay là Bùi Hàn Chu mua cho cô.
Phòng để quần áo hơi lạnh, Lâm Lạc Tang bế lên mấy cái hộp rồi xông lên lầu, sau khi thử từng cái thì gửi vào nhóm: 【 Các cưng cảm thấy cái nào xứng với váy cưới đẹp? 】
Thịnh Thiên Dạ: 【 Cậu và Bùi Hàn Chu muốn kết hôn lần hai à? 】
【 Không phải, lên sân khấu. 】
Chỉ có Kỷ Ninh đang nghiêm túc trả lời: 【 Tớ cảm thấy số 3 tương đối đẹp nhưng cũng phải xem váy cưới là kiểu gì. 】
Lâm Lạc Tang lại xuống lầu chụp váy cưới của mình, lúc vùi mình vào trong chăn thì nhìn thấy Thịnh Thiên Dạ khoanh tròn trọng điểm…
【 Cậu xem sắc mặt của chồng cậu ở tấm thứ năm kìa, có vẻ như không được vui cho lắm. 】
Cô phóng to tấm kia mới phát hiện lúc mình nghiêng sang chụp hoa tai, ngoài ý muốn cũng cuốn anh vào khung cảnh. Trong ảnh Bùi Hàn Chu dựa lưng vào đầu giường, mày nhíu thật sự sâu, đang đọc sách.
Lâm Lạc Tang: 【 Ai biết được, đàn ông đều vui buồn như vậy không chừng thần kinh hê hê. 】
Những lời này khiến cho Thịnh Thiên Dạ đồng cảm, hẳn là nghĩ tới ông chủ nhà mình, Thịnh Thiên Dạ đã bỏ một phiều tán thành: 【 Chuẩn luôn, đàn ông đều là bệnh tâm thần. 】
Sau khi giải quyết xong đống hoa tai, Lâm Lạc Tang lại liếc mắt nhìn tên bệnh tâm thần bên cạnh mình, tuy rằng nhíu mày là động tác anh quen dùng nhưng giờ phút này quanh thân anh đều hợp lại áp suất thấp và sát khí, tựa như thật sự không dễ chịu cho lắm.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Lâm Lạc Tang suy tư một hồi, nghĩ đến mình và anh chỉ hàn huyên một cái đề tài củi khô lửa cháy này, chẳng lẽ là do anh cảm thấy cô và Đoàn Thanh từng có một đoạn cho nên tức giận ấy hả?
Vì thế Lâm Lạc Tang rất thản nhiên mà cho rằng khiến sếp Bùi không vui cũng không phải do mình nên yên tâm thoải mái mà đắp chăn đàng hoàng ngủ.
Tiếp đến mấy ngày, hai người rơi vào chiến tranh lạnh tương đối quái dị.
Bùi Hàn Chu không hề nói chuyện với cô, cô cũng không có gì muốn khơi thông với anh, tuy rằng ngẫu nhiên không thân là thái độ bình thường giữa hai người nhưng bầu không khí gần đây luôn có chút kỳ lạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)