Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Yêu Đương Không Bằng Học Tập Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Bắpp_03

Giao việc cho hệ thống xong, Ôn Tư Vũ liền không nghĩ nhiều nữa.

Cô không ngờ hệ thống lại “báo hại” đến vậy.

Giờ tự học buổi trưa là thời gian học tập, trường Nhất Trung không cho phép ngủ gật hay có các hành vi vi phạm kỷ luật khác.

Hội học sinh của trường tổ chức các thành viên đi tuần tra vào mỗi buổi trưa, nếu phát hiện học sinh ngủ gật sẽ ghi tên lại.

Nhưng sau khi giờ tự học bắt đầu, trong phòng học vẫn có một đám nằm bò ra bàn.

Trên có chính sách, dưới có đối sách. Thành viên hội học sinh không thể tuần tra mãi được. Khi cảm thấy có người của hội học sinh đến thì ngồi thẳng dậy, đợi người đi rồi lại gục xuống ngủ tiếp.

Ôn học sinh cá biệt điển hình Tư Vũ, là một trong số những người nằm bò ra bàn.

Tiếng chuông tan học vang lên, tiếng bước chân chạy ngoài hành lang ngày một rõ hơn, giọng nói của thầy giáo Toán hoàn toàn phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng học.

Thầy giáo Toán ôm một chồng bài thi đẩy cửa bước vào, không chút khách khí vỗ bàn: “Dậy hết đi.”

“Lớp trưởng đâu? Lớp trưởng lên phát bài thi xuống, sau đó em chép đáp án lên bảng, mọi người xem mình sai ở đâu, tiết sau chúng ta chữa bài.”

“…”

Ôn Tư Vũ miễn cưỡng mở mắt, dụi dụi mắt, gục trên bàn cho tỉnh táo.

Trình Huy vỗ vai cô: “Xuống căng tin không?”

Ôn Tư Vũ đứng dậy: “Đi.”

Hai người mua mỗi người một chai nước đá. Ôn Tư Vũ áp chai nước khoáng lên má mình, cảm giác lạnh buốt thấu tim gan khiến cô giật mình một cái, ép đi cơn buồn ngủ còn sót lại.

Trình Huy vặn chai nước uống mấy ngụm nước lạnh: “Sảng khoái.”

Cậu ta vặn chặt nắp chai, lau mặt, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở sân thể dục: “Tư Vũ, Quý Cảnh!”

Ai?

Ôn Tư Vũ ngẩng đầu: “Ở đâu?”

Trình Huy hất cằm chỉ một hướng: “Chỗ đó.”

Ôn Tư Vũ nhìn theo hướng cậu ta chỉ, quả nhiên, mấy nam sinh đang ôm bóng rổ trong tay đi về phía sân thể dục.

Người đi giữa cao nổi bật, áo khoác đồng phục vắt trên cánh tay, để lộ đường cong cơ bắp rắn rỏi. Anh có vẻ hơi nóng, bị ánh mặt trời chiếu đến mức uể oải, dáng vẻ tùy ý.

Những người khác bất giác vây quanh anh.

Như cảm nhận được ánh mắt của Ôn Tư Vũ, người đó ngước lên nhìn, đồng tử ánh lên sự nguy hiểm đặc trưng của loài mèo lớn, ánh mắt dừng lại trên mặt Ôn Tư Vũ.

Quý Cảnh hơi khựng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ thích thú.

‘Chồng tương lai’?

“Lát nữa chia đội thế nào?”

Nam sinh ôm bóng rổ nói trước: “Nói trước nhé, tớ với anh Quý một đội, còn lại các cậu tùy ý.”

Nam sinh bên cạnh cười mắng: “Cậu nghĩ hay nhỉ, lần trước là cậu chiếm hời rồi, lần này cũng phải đến lượt tớ chứ.”

Làm đồng đội của Quý Cảnh và làm đối thủ của Quý Cảnh, cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Mạnh Trang Trí cười: “Giành gì chứ, lát nữa bốc thăm.”

“Được, bốc thăm cho công bằng.”

“Anh Quý thấy sao?”

Quý Cảnh “ừ” một tiếng, thu hồi tầm mắt: “Được.”

“A a a ông nội đẹp trai quá!”

Ôn Tư Vũ nhìn bóng dáng cao lớn của nam sinh, hiếm khi tâm ý tương thông với hệ thống, không sai, thật sự rất đẹp trai.

Đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách kia, lúc nhìn chằm chằm cô khiến tim cô như lỡ một nhịp.

Ôn Tư Vũ đi ngày càng chậm.

Trình Huy dừng bước, quay đầu nhìn Ôn Tư Vũ: “Sao không đi nữa?”

Ôn Tư Vũ đứng trước cầu thang,trầm ngâm suy nghĩ: “Cậu nói xem, bây giờ chơi bóng rổ có nóng không?”

Trình Huy “hửm” một tiếng, nhìn mặt trời trên cao: “Chắc là có.”

“Vậy nên Quý Cảnh chắc chắn sẽ khát.” Ôn Tư Vũ dừng bước, đổi tay cầm chai nước, quyết định thể hiện sự săn sóc của mình, ra vẻ hiền thục đảm đang: “Tớ đi đưa nước cho anh ấy.”

Trình Huy: “Ấy! Sắp vào học rồi!”

Ôn Tư Vũ: “Kịp mà!”

“Không kịp!”

Đều đã lên đến phòng học rồi lại chạy xuống, cô nghĩ mình có thể bay trên mái nhà hay có thể dịch chuyển tức thời ngàn dặm sao?

Trình Huy giữ cô lại, hiến kế: “Hay là thế này, cậu để nước ở phòng học bên cạnh, lúc về anh ấy cũng có thể uống được.”

“Còn hai phút nữa.”

“Chết tiệt, tớ ghét nhất là leo cầu thang, sao trường mình không lắp thang máy nhỉ?”

Mấy học sinh đi ngang qua vừa đi vừa nói chuyện, Ôn Tư Vũ nghe được thời gian còn lại, không thể không thừa nhận thời gian quả thật không đủ, tiếc nuối thở dài: “Thôi được rồi.”

Ra quân chưa thắng trận đã hy sinh, khiến anh hùng mãi rơi lệ đầy áo (trích thơ Đỗ Phủ, ý nói tiếc nuối).

Lớp Chín tiết này là tiết Thể dục, học sinh trong phòng đã đi hết. Ôn Tư Vũ dựa theo sơ đồ chỗ ngồi dán trên bục giảng tìm được bàn của Quý Cảnh, đặt chai nước lên bàn anh.

Ôn Tư Vũ: “Con rể của ba mình thật sạch sẽ.”

Trình Huy: “…”

Điểm này cậu ta phải thừa nhận.

Mặt bàn của Quý Cảnh không giống những nam sinh khác, bày biện lộn xộn. Bàn của anh sạch sẽ và ngăn nắp, Trình Huy có lý do để nghi ngờ rằng anh cố ý làm vậy.

Lời này cậu ta không nói ra.

Nếu không cậu ta đoán người khác sẽ nói cậu ta ghen ăn tức ở.

Ôn Tư Vũ đi đến cửa rồi lại lùi về: “Khoan đã, nước không ghi tên, làm sao anh ấy biết là tớ đưa?”

Quý Cảnh cũng đâu biết cô đang theo đuổi anh.

“Cậu về viết một tờ giấy nhắn.”

Trình Huy nói được nửa chừng thì chuông vào học vang lên, cậu ta “hít” một tiếng, kéo tay Ôn Tư Vũ: “Đừng nói nữa, chạy mau.”

Thầy giáo Toán bắt học sinh đi trễ rất nghiêm.

Ôn Tư Vũ cũng biết điều này, may mà lớp Chín và lớp Mười ở rất gần nhau. Trước khi tiếng chuông hoàn toàn kết thúc, hai người đã ngồi vào vị trí của mình.

Trình Huy thở phào một hơi: “May quá.”

Cậu ta ái ngại nhìn những học sinh bị chặn ngoài cửa phải đứng báo cáo: “Muộn một bước nữa là xong đời rồi.”

Thầy giáo Toán thích nhất là gọi người lên bảng trả lời câu hỏi, học sinh đi trễ sẽ là người chịu trận đầu tiên.

Ôn Tư Vũ nhìn thầy giáo trên bục giảng, nói nhỏ: “Đừng nói chuyện nữa, thầy nhìn qua rồi kìa.”

“…”

Thầy giáo Toán giảng bài, Ôn Tư Vũ nghe không hiểu.

Cô thề là mình đã cố gắng hết sức để nghe, nhưng vẫn như nghe tiếng trời.

Trong giờ học dài đằng đẵng, mí mắt Ôn Tư Vũ như bị bôi keo, tiếng ồn ào của lớp học lọt vào tai cô như bài hát ru ngủ.

Buồn ngủ quá.

Không chịu nổi nữa rồi.

Ôn Tư Vũ rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Không biết từ lúc nào, một đám nam sinh cười nói rôm rả từ hành lang đi về phòng học.

“Tớ đã biết cùng đội với anh tớ là thắng chắc mà.”

“Gọi gì mà anh Quý! Gọi ba ba đi!” (ý trêu chọc, )

“Ha ha ha ha ba ba.”

Ôn Tư Vũ mơ màng nhìn thấy một đám bóng người đi qua cửa sổ trước mặt, mỗi người cầm một chai nước khoáng. Cô ngáp một cái, mơ màng nghĩ, bọn họ có nước rồi, vậy chai nước của mình chẳng phải là vô ích sao?

Ồ, hình như mình còn quên viết gì đó?

Ôn Tư Vũ cố gắng suy nghĩ, vùng vẫy hồi lâu, vẫn không thể ngẩng đầu lên khỏi bàn.

zzzz…

Một đám nam sinh đi qua cửa sổ trước, có người nhìn về phía cô: “Ôn Tư Vũ ngồi ở chỗ cửa sổ à, chẳng trách trước đây toàn có người thập thò ở cửa sổ lớp Mười.”

Có người cười: “Nói thừa, cậu không nhìn xem cô ấy trông thế nào à.”

Những chàng trai 17-18 tuổi khó tránh khỏi việc bàn tán về những cô gái cùng tuổi. Một nam sinh da ngăm nói tiếp: “Cô ấy có rất nhiều người theo đuổi, chỉ riêng tớ biết đã có tám chín người rồi… Cũng không biết ai mới có thể theo đuổi được cô ấy.”

Người đi giữa đám đông, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang ngủ say của Ôn Tư Vũ.

Trình Huy nhìn đám người kia đi qua, suy nghĩ vài giây, vẫn không đánh thức Ôn Tư Vũ.

Thôi, cứ ngủ đi.

Một đám người đẩy cửa bước vào, trong phòng học mát hơn bên ngoài, họ thở dài khoan khoái.

Mấy người trở về chỗ ngồi của mình. Thẩm Xuyên, Mạnh Trang Trí và Quý Cảnh ngồi bàn trước bàn sau. Chai nước trên bàn Quý Cảnh rất dễ thấy, Mạnh Trang Trí nhìn chai nước đó: “Lại có người tặng nước cho anh Quý nhà ta rồi.”

Thẩm Xuyên “ồ” một tiếng: “Chậc chậc chậc, lần này là ai đây? Các cô ấy không biết anh Quý nhà ta ý chí sắt đá lắm sao?”

Hai người rất quen với cảnh này, thấy nhiều nên không còn lạ nữa.

Quý Cảnh đá chân Thẩm Xuyên, nhắc nhở: “Tay.”

Thẩm Xuyên né chân anh, tránh sang một bên: “Xem kìa, xem kìa, ý chí sắt đá.”

Thẩm Xuyên: ???

Thẩm Xuyên đấm một cú qua: “Biến đi!”

Hai người lại nô đùa.

Thẩm Xuyên dụi dụi vai, tầm mắt dừng lại ở chai nước khoáng, nhìn về phía Quý Cảnh: “Hay là để tớ giải quyết giúp cậu nhé?”

Ngón tay thon dài của Quý Cảnh vắt chiếc áo khoác lên ghế, mí mắt không thèm nhấc lên, lười biếng nói: “Ừm.”

Tác giả có lời muốn nói:

… Anh ơi, hay là anh suy nghĩ lại một chút đi?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc