Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Yêu Đương Không Bằng Học Tập Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Bắpp_03

Vu Mộng nghẹn họng nhìn trân trối.

Nhìn bộ dạng ngơ ngác không kịp phản ứng của Vu Mộng, Ôn Tư Vũ hoàn toàn không ý thức được mình vừa nói ra điều gì động trời. Cô ung dung như không có chuyện gì xảy ra, thu lại “móng vuốt” rồi thản nhiên quay về lớp.

Nếu là trong tiểu thuyết, với trình độ của bà chị họ này thì sống không quá ba tập. Cũng may đây là đời thực nên cô ta mới có thể nhởn nhơ, thỉnh thoảng lại nhảy ra làm người khác khó chịu một chút.

Trong số đó, có không ít nhân vật nổi tiếng, và Quý Cảnh được xem là người đứng đầu.

Rốt cuộc thì ai mà không thích ngắm trai đẹp cơ chứ, đặc biệt là một chàng trai vừa có thành tích tốt, gia thế tốt lại còn có năng lực xuất chúng.

Học sinh nào cũng có điện thoại di động. Lời của Ôn Tư Vũ vừa được nghe thấy không bao lâu, diễn đàn của trường đã có thêm một bài đăng mới.

—— Cứu mạng, Ôn Tư Vũ vừa nói ở quảng trường rằng Quý Cảnh là chồng tương lai của cô ấy!

Như trên, lúc đó tớ và bạn tớ đi ngay sau cô ấy và Trình Huy, nghe thấy tin này mà tớ đứng hình luôn, cô ấy dũng cảm thật!!!

“Thật hay giả vậy?!”

“Trước đây bao nhiêu người theo đuổi cô ấy đều thất bại, bạn bè cô ấy không phải nói Ôn Tư Vũ thấy mình còn nhỏ, không có ý định yêu đương sao?”

“Không thể nào! Gào thét, nữ thần trong mộng của tôi sao có thể để ý đến tên Quý Cảnh đó được! A a a tôi vừa mới viết xong thư tình cho cô ấy!!”

“Phụt, xin lỗi bạn tầng trên, tớ cười mất rồi.”

Trình Huy lướt diễn đàn một lúc, không nhịn được huých tay Ôn Tư Vũ: “Cậu làm thật đấy à?”

“Thật mà.”

Ôn Tư Vũ thừa nhận mình nông cạn lại còn phù phiếm. Có một người bạn trai như Quý Cảnh thì còn gì oách hơn, cô nhìn thấy Quý Cảnh ngay từ lần đầu tiên đã muốn anh làm bạn trai mình rồi: “Cậu không thấy bọn tớ rất xứng đôi sao?”

Trên trán Trình Huy hiện ra ba dấu chấm hỏi, im lặng một lúc rồi hỏi: “Cậu thấy hai người xứng đôi ở điểm nào?”

Ôn Tư Vũ: “Có một câu gọi là trai tài gái sắc đấy.”

Trai có tài, gái có sắc.

Quý Cảnh có tài, cô có sắc, hoàn toàn phù hợp còn gì.

Trình Huy: Hình như cũng có lý?

Mặc dù nghe qua thì hai người họ có vẻ không hợp nhau một cách khó hiểu, nhưng nghĩ kỹ lại, trên đời này không có gì là không thể, ai nói học bá lạnh lùng lại không thể thích một học sinh cá biệt chứ.

Huống hồ cậu ta luôn bênh vực người thân bất kể đúng sai.

Chị gái thân thiết muốn theo đuổi một “phu quân áp trại”, cậu ta sao có thể không ủng hộ?

Trình Huy ném điện thoại vào ngăn bàn, chuẩn bị hiến kế: “Vậy cậu định làm thế nào?”

“Làm gì cơ?”

“Theo đuổi người ta chứ sao.”

“À đúng rồi.” Ôn Tư Vũ được nhắc mới nhớ, chỉ để ý thôi thì không được, còn phải hành động nữa.

Nhưng Ôn Tư Vũ cũng chưa từng theo đuổi ai, cũng không biết phải làm thế nào. Cô tham khảo hành động của những người từng theo đuổi mình: “Tặng trà sữa?”

Trình Huy lập tức phản đối: “Không được, cậu ấy không uống trà sữa.”

Ôn Tư Vũ: “Sao cậu biết?”

Trình Huy: Cậu ta nên nói thế nào đây? Nói là vì một tâm lý vi diệu nào đó, thân là con trai, khó tránh khỏi việc để ý một chút đến Quý Cảnh ư?

Trình Huy không trả lời, Ôn Tư Vũ nghĩ đến điều gì đó, liền hỏi hệ thống trong đầu: “Hệ thống, ở thế giới của mi, ta và Quý Cảnh đến với nhau như thế nào?”

Hệ thống vừa mới bày ra vẻ mặt mếu máo, đã bị câu hỏi của Ôn Tư Vũ thu hút sự chú ý, ngớ người một lúc rồi trả lời: “Nghe nói hai người nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm.” (gặp lần đầu đã yêu, gặp lần nữa đã say đắm)

Ôn Tư Vũ: “…Thôi, đừng nói nữa.”

Vừa nghe nó dùng từ ‘nghe nói’ là biết có chuyện không ổn rồi.

Hệ thống này đột nhiên xuất hiện trong đầu cô từ nhiều năm trước.

Nó tự xưng mình đến từ một trăm năm sau, nói rằng trong tương lai, cô và Quý Cảnh sẽ cùng nhau nghiên cứu ra kỹ thuật kết nối tế bào thần kinh mang tính đột phá, hiện thực hóa khả năng của game thực tế ảo và hệ thống. Sau này, qua tay con trai của hai người họ, hệ thống đã chính thức ra đời như một món quà dành cho họ.

Xét theo vai vế này, hệ thống bắt đầu gọi họ là ông nội, bà nội.

“…”

Thật ra Ôn Tư Vũ cảm thấy chuyện này rất vô lý, gọi ông nội bà nội đã đủ vô lý rồi, nhà khoa học… lại càng hoang đường!

Nghĩ đến bài thi toán 32 điểm của mình, cô có nằm mơ cũng không dám mơ như vậy.

Ai mà chẳng có chút lòng cảnh giác.

Tiếc là cô không làm gì được hệ thống, hơn nữa “lửa thử vàng, gian nan thử sức”, sau nhiều năm chung sống, thấy hệ thống ngày nào cũng ngốc nghếch cười hềnh hệch, Ôn Tư Vũ cũng dần dần buông lỏng cảnh giác. Mấy ngày trước sau khi chuyển trường, nhìn thấy Quý Cảnh bằng xương bằng thịt, Ôn Tư Vũ gần như đã tin.

Quý Cảnh đúng là hợp gu cô mọi mặt!

Chung sống lâu như vậy, Ôn Tư Vũ đã nhìn ra bản tính của hệ thống, hệ thống tự nhiên cũng biết rõ tính cách của cô, nhìn biểu cảm của cô là biết cô đang nghĩ gì.

Hệ thống lí nhí tự bào chữa: “Lúc đó tôi còn chưa ra đời mà.”

Lúc nó ra đời thì hai người họ đã ở bên nhau từ lâu rồi.

Đoán được mà.

Ôn Tư Vũ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, giờ tự học buổi trưa sắp đến, học sinh lục tục trở lại phòng học.

Trong phòng học trở nên ồn ào, kỳ thi tháng vừa kết thúc, phần lớn chủ đề của học sinh đều xoay quanh thành tích thi cử.

“Tao chép điểm cho mày rồi này.”

“Anh em tốt.”

“Trời ơi môn Văn của tôi! 89! Cứu mạng, còn thiếu một điểm nữa là đạt chuẩn!”

“Điểm Văn lớp mình nhìn chung không cao.”

“He he he, lần này tớ xếp hạng 49 toàn trường, cứ đà này không chừng có thể vào được lớp Chín đấy.”

Ôn Tư Vũ liếc nhìn nam sinh đang nói chuyện,chớp mắt suy nghĩ gì đấy, nhìn về phía Trình Huy: “Cậu nói xem, tớ chuyển sang lớp Chín có được không?”

Tục ngữ có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, “nhất cự ly, nhì tốc độ”.

Hơn nữa tương lai của cô lại “ngầu” như vậy, việc học đối với cô chắc cũng không khó… đâu nhỉ?

Chẳng phải chỉ là vào lớp Chín thôi sao?

Trình Huy: ?

Đống sách trên bàn cậu ta suýt chút nữa thì đổ rầm xuống, khóe miệng giật giật: “Tớ thấy không được đâu.”

Lớp Chín là lớp muốn chuyển vào là được sao?

Trường Nhất Trung không có lớp chuyên ban nặng về thành tích, nhưng có lớp học nhanh.

Đúng như tên gọi, tiến độ chương trình học của lớp nhanh nhanh hơn rất nhiều so với các lớp thường, lớp Chín chính là một lớp như vậy.

Đầu óc không đủ nhanh nhạy, thành tích học tập không đạt yêu cầu, vào lớp nhanh sẽ không theo kịp tiến độ của giáo viên, xếp hạng trong kỳ thi giữa kỳ mà giảm sút thì cũng sẽ bị loại ra.

Trình Huy muốn nói lại thôi, vẻ mặt đầy băn khoăn: “Cậu bây giờ đang hưng phấn quá đấy, nghĩ lại điểm Toán của cậu đi cho bình tĩnh lại.”

Ôn Tư Vũ nghĩ đến thành tích học tập 32 điểm của mình… nhưng danh hiệu nhà khoa học tương lai đã chống đỡ sự tự tin của cô: “Tớ thấy tớ làm được.”

Nhà khoa học tương lai, sao có thể bị môn Toán làm khó được chứ.

Chỉ là 150 điểm thôi mà.

Trình Huy nhìn cô hồi lâu, rồi quay người lục lọi ngăn bàn của mình.

Ôn Tư Vũ: “Cậu làm gì đấy?”

Trình Huy lôi ra một tờ đề thi Toán không biết bị kẹp ở đâu, đặt trước mặt Ôn Tư Vũ, rồi lại cung kính lấy ra một cây bút: “Tớ cũng thấy cậu làm được.”

Hai phút sau.

Ôn Tư Vũ buông bút: “Tớ cần… lấy lại cảm xúc thi cử đã.”

Trình Huy nhìn động tác của cô, cố gắng nín cười để khóe miệng không nhếch lên.

Ôn Tư Vũ: “…”

Ngược lại, hệ thống vốn đặt niềm tin rất lớn vào cô lại không hề thất vọng, nó dùng giọng nói non nớt an ủi cô: “Yên tâm đi bà nội, tại bà chưa học thôi, đợi bà học rồi đảm bảo không thành vấn đề!”

Ôn Tư Vũ nhét tờ đề thi vào ngăn bàn, mắt nhắm làm ngơ, cô tạm thời không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến Toán học. “Mi có cách gì sao?”

Hệ thống rất tự tin: “Đương nhiên. Con có không gian học tập!”

“Tuy rằng dữ liệu của con bị mất rất nhiều, nhưng vẫn còn giữ lại được một số chức năng rất hữu ích, ví dụ như không gian học tập. Con đã kết nối sóng não của bà và ông nội, hai người sau khi ngủ đều có thể tiến vào không gian học tập để tiếp tục học, tương đương với việc hai người có thời gian học tập gấp đôi người khác, hơn nữa bà còn có thể tùy thời hỏi bài ông nội, chắc chắn không thành vấn đề.”

Đây chẳng phải là gặp nhau trong mơ sao?!

Thú vị thật.

Ôn Tư Vũ nghĩ đến điều gì đó: “Vậy có phải nên xin ý kiến ông nội của mi trước không? Để ta tìm lúc nào đó hỏi anh ấy?”

Nếu không Quý Cảnh đột nhiên nhìn thấy cô lại bị dọa sợ thì sao, ấn tượng ban đầu khi mới gặp mặt rất quan trọng.

Hệ thống bị mất dữ liệu vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm, cứ để con lo là được.”

Nó nhất định sẽ làm tốt.

Tác giả có lời muốn nói:

Hệ thống: Tôi, đáng tin cậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc