Yến Đồng Thù gật đầu thật mạnh, vô cùng tán thành.
Đừng thấy trong mắt người khác Hiền Lâm Quán là “lãnh cung”, trong mắt nàng, Hiền Lâm Quán này quả thực quá tuyệt vời!
Một ngày làm việc bốn canh giờ, cũng chỉ tám tiếng đồng hồ.
Phòng làm việc độc lập.
Không ai quản lý, không có đánh giá thành tích, không có những quy định bất hợp lý, không cần điểm danh đi làm tan làm, lại càng không phải đi công tác, không sợ bị khiếu nại.
Mỗi ngày chỉ cần từ nhà bước ra, ngồi xuống, pha một ấm trà, chuẩn bị một đĩa điểm tâm, cầm vài cuốn truyện tranh, cứ thế lười biếng qua một ngày. Rảnh rỗi thì tu sửa hai trang sách, không muốn tu sửa thì bảo hôm nay tu sửa không ưng ý, xé đi, ngày mai làm lại.
Dù sao cũng chẳng ai quản, không có chỉ tiêu, sướng biết bao.
Bổng lộc mỗi tháng chuyển đến đúng hạn, không thiếu một xu, đến năm đến tháng thì tự động thăng chức tăng lương.
Đây quả thực là chốn làm việc trong mơ của người làm công!
Nhớ lại những ngày tháng làm trâu làm ngựa, xoay mòng mòng hai mươi bốn giờ ở bệnh viện trước khi xuyên không, rồi nhìn lại niềm hạnh phúc hiện tại, Yến Đồng Thù suýt chút nữa rơi nước mắt.
Nàng lúc trước vì muốn thoát khỏi công việc hút cạn tinh khí đó, nghe nói làm pháp y nhàn hạ hơn bệnh viện một chút, thậm chí tan làm còn ôn thi pháp y. Sau đó vì vừa đi làm vừa ôn thi, lao lực quá độ mà đột tử.
Chắc chắn là ông trời đã nghe thấy tiếng gào thét đau khổ trong lòng nàng, nên mới ban cho nàng một cuộc đời nằm ườn hoàn mỹ đến thế này.
“Thần linh ơi! Tín nữ nguyện cả đời ăn mặn xen lẫn ăn chay, đổi lấy cả đời được ở lại Hiền Lâm Quán!”
Yến Đồng Thù lớn tiếng cầu nguyện trong lòng.
Đợi ăn xong, Trân Châu thu dọn bát đũa đĩa vào hộp thức ăn: “Thiếu gia, đừng quên xin nghỉ đấy.”
Yến Đồng Thù gật đầu.
Hiền Lâm Quán ngày nào cũng chẳng có việc gì, càng chưa từng có việc gấp, xin nghỉ chỉ là chuyện đưa một tờ giấy báo.
Tiễn Trân Châu đi, Yến Đồng Thù nằm lại lên sạp, chân trái vắt chéo lên đầu gối phải, bốc một nắm hạt dưa bắt đầu cắn.
Nghe lời phải nghe ý.
Yến phu nhân cố ý nhấn mạnh là tình cờ gặp Chu phu nhân, vậy thì chắc chắn không phải.
Năm xưa Yến đại nhân mắc bệnh nặng, mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc, đại phu nói không qua khỏi đêm nay. Vừa hay mẫu thân của nguyên chủ là Yến phu nhân sắp sinh, vì muốn Yến đại nhân ra đi thanh thản, Yến phu nhân liền lừa Yến đại nhân rằng bà sinh được một đứa con trai.
Không ngờ, Yến đại nhân luôn canh cánh trong lòng chuyện mình không có con nối dõi, u uất không vui, vừa nghe tin mình có con trai, vui mừng quá đỗi, cứ thế gượng sống thêm được tám năm, mãi đến tám năm sau mới qua đời.
Tiên hoàng nghe tin Yến đại nhân nhờ “vui mừng có được quý tử” mà vượt qua bạo bệnh, để tỏ lòng quan tâm đến thần tử, đặc biệt phái người đến thăm hỏi và tặng quà.
Nguyên chủ cứ thế do nhầm lẫn trớ trêu mà bị ép phải nữ phẫn nam trang mãi.
Nguyên chủ mới tám tuổi.
Không ai ngờ được, Yến đại nhân đã vượt qua một kiếp nạn lại đột ngột tái phát bệnh sau tám năm, đột ngột qua đời.
Yến đại nhân vừa đi, Yến gia chỉ còn lại Yến phu nhân, nguyên chủ, tỷ tỷ của nguyên chủ là Yến Lương Dung, và muội muội hai tuổi Yến Lương Ngọc.
Cả nhà toàn cô nhi quả phụ.
Yến gia chỉ có Yến đại nhân làm quan trong triều, nội tình gia tộc vốn không sâu dày, Chu gia từ lúc đó bắt đầu dần dần giảm bớt qua lại với Yến gia.
Sau này, nguyên chủ với độ tuổi mười bốn, đỗ Trạng nguyên, danh tiếng vang dội khắp kinh thành, mắt thấy tiền đồ vô lượng, Chu gia bỗng nhiên lại nhiệt tình với Yến gia, đồng thời nhắc lại hôn ước mà hai nhà từng thuận miệng nhắc đến năm xưa.
Yến phu nhân không thích Chu gia hám lợi, lấy cớ đứa trẻ tuổi còn nhỏ, chuyện này liền bị gác lại.
Sau đó nữa, Yến Đồng Thù xuyên không đến.
Lúc này, nguyên chủ vì bản tính cương trực, thẳng thắn can gián trên triều đường đã đắc tội không ít người. Nhìn thấy trên triều đường toàn là sài lang hổ báo, đã thèm thuồng dòm ngó Yến gia, Yến Đồng Thù tự biết mình mang cái đuôi “tội khi quân”, càng không đánh lại những con cáo già đã lăn lộn chốn quan trường mấy chục năm này, liền nghĩ ra một cách.
Nhân lúc Tiên hoàng đã già, càng ngày càng coi trọng danh tiếng của một bậc thánh quân, nàng chuyên môn tìm những chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi, mỗi ngày đúng giờ đúng giấc, đàn hặc hoàng thân quốc thích, văn thần võ tướng.
Nàng nắm thóp Tiên hoàng không muốn gánh cái danh hôn quân ép chết đại thần, liền nương theo con đường làm quan trước đây của nguyên chủ, tạo cho mình một vỏ bọc làm người cương trực, cực kỳ cương trực, vô cùng cương trực, hơi một tí là đập đầu vào cột, yêu cầu Tiên đế nghiêm trị bá quan văn võ.
Không bao lâu sau, Tiên đế cũng phát phiền với Yến Đồng Thù, tìm một cái cớ, đày Yến Đồng Thù đến Hiền Lâm Quán.
Yến Đồng Thù cũng vui vẻ nằm ườn.
Chỉ cần nàng yên tĩnh ở lại Hiền Lâm Quán cho đến lúc cáo lão, để tất cả mọi người quên mất sự tồn tại của một người như nàng.
Sẽ không có ai đi vạch trần thân phận nữ nhi của nàng, Yến gia và nàng đều sẽ được an toàn.
Thế nhưng nam nhi Yến gia bị đày vào “lãnh cung”, Yến gia liền mất đi tiền đồ, Chu gia đối với Yến gia lại lạnh nhạt trở lại.
Vài năm sau, Chu đại nhân vinh thăng lên Tứ phẩm Trung phụng đại phu.
Chu gia và Yến gia không ai nhắc lại chuyện hôn ước cũ, hai nhà đều tưởng chuyện này cứ thế trôi qua.
Không ngờ Chu Chính Tuân và Yến Lương Ngọc không biết từ lúc nào đã nảy sinh tình cảm. Lúc đó Chu Chính Tuân mười bốn tuổi, Yến Lương Ngọc mới mười ba tuổi.
Yến Đồng Thù ném vỏ hạt dưa trong tay vào sọt rác, lại bưng lên một đĩa đậu phộng.
Mới mười ba tuổi a.
Quy đổi ra thời hiện đại, mới học lớp bảy.
Chuẩn xác là yêu sớm rồi.
Đứa trẻ lớp bảy, chính là lúc bướng bỉnh nhất, mặc kệ Chu gia phản đối thế nào, Chu Chính Tuân cứ bất chấp tất cả đòi ở bên Yến Lương Ngọc, hai người thậm chí còn hẹn nhau bỏ trốn.
Hết cách, chuyện bỏ trốn hai nhà đều sợ làm lớn chuyện, đành phải chấp nhận, chính thức định ra hôn ước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



