Hạ thị bước tới, nói với giọng nghiêm nghị. Tô Ly theo chân Tô mẫu nghe phương trượng giảng kinh, rồi cùng bà bước ra khỏi chính điện. Vừa xuống bậc thềm, một nam tử liền cất tiếng gọi.
"Ly nhi, quả thật là nàng rồi!"
Gã nam tử lập tức cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, là tại hạ nhất thời xúc động không kìm nén được. Tô tiểu thư, kể từ đêm đó, tại hạ đã chẳng thể quên nàng, nay lại được gặp…"
Nghe đến đây, sắc mặt Tô mẫu đanh lại, các phu nhân, tiểu thư xung quanh cũng thì thầm bàn tán, nhìn Tô Ly bằng ánh mắt đầy nghi ngại.
"Thật là thế đạo suy đồi!"
"Không ngờ Tô tiểu thư lại buông thả đến vậy."
"Nếu là con gái ta, ta đã đánh chết rồi!"
"Tránh xa tiểu thư nhà Tô thượng thư ra, nghe chưa?"
Từng lời xầm xì khiến sắc mặt Tô mẫu sầm lại, bà biết chắc con gái mình từ sau vụ hủy dung không hề ra khỏi phủ, rõ ràng là kẻ này đang vu khống. Bà định tiến lên, nhưng Tô Ly đã ngăn lại, ra hiệu yên tâm.
Tô Ly quay sang nhìn nam tử, lạnh lùng đáp: "Ngươi là ai? Ta chưa từng gặp ngươi, cớ sao lại dám vu khống con gái thượng thư triều đình? Ngươi biết đấy là tội chém đầu không?"
Trong mắt gã nam tử thoáng vẻ hoảng sợ. Hạ thị bấy giờ mới chậm rãi lên tiếng: "Đúng vậy, nếu là thật thì cũng tốt, còn nếu là bịa đặt, ngươi không chỉ làm hại mình mà cả gia đình cũng không yên!"
Tô Duyệt cũng tiến tới, góp lời: "Ngươi có bằng chứng gì không? Lời nói suông chẳng ai tin."
Nam tử lập tức làm vẻ mặt đau khổ, như kẻ bị phụ bạc: "Ly nhi, sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy? Những lời nàng hứa đều là dối trá sao?"
Tô Ly lạnh lùng quan sát, gã lại cắn răng như không còn gì để mất, lấy ra từ trong ngực một vật: "Đây là kỷ vật của nàng, mỗi khi nhớ nàng, ta đều lấy ra ngắm nhìn."
Tô Duyệt buột miệng: "Tỷ tỷ, đó chẳng phải là của tỷ sao…" rồi như chợt tỉnh, vội bịt miệng lại.
Thấy vật ấy, những người xung quanh lại đỏ mặt.
"Phì! Đúng là thứ không biết xấu hổ!"
"Không ngờ Tô tiểu thư lại như thế."
"Có lẽ bị hủy dung rồi nên chỉ còn cách dựa vào sắc!"
"Nếu là ta thì đã không còn mặt mũi sống trên đời!"
Tô mẫu sững người trước cảnh tượng, Tô Duyệt gần như bật cười thành tiếng. Nhưng các phu nhân, tiểu thư quanh đó bắt đầu nhìn Tô Duyệt với ánh mắt hoài nghi, dường như tất cả các cô gái nhà họ Tô đều là loại người này. Tỷ tỷ đã thế, liệu muội muội có tốt đẹp hơn không?
Tô Ly lúc này hoàn toàn lạnh lùng. Nàng vốn còn nể mặt phủ thượng thư, nhưng thái độ của hai mẹ con Hạ thị khiến nàng không thể không khinh bỉ.
"Ngươi đưa thứ này ra thì chứng minh được gì?" nàng hỏi, vẻ mặt lạnh lùng.
Thấy nàng vẫn bình tĩnh, nam tử lớn tiếng: "Đây là áo lót của nàng, trên đó còn thêu tên nàng nữa!"
Lời gã vừa dứt, đám đông lại xì xầm.
"Thật là vô sỉ!"
"Phật môn thanh tịnh mà làm ra chuyện thế này, thật là phạm thượng!"
"Trời ơi, không còn gì để nói!"
Tô Ly nhếch mép: "Ngươi nói của ta thì là của ta sao?"
Gã thấy nàng thản nhiên như thế, lại lớn tiếng, cho rằng nàng vô tình, không thấy quan tài chưa đổ lệ, bèn lật áo lên tìm dòng tên thêu. Khi chữ hiện ra, nụ cười của Tô Duyệt lập tức cứng đờ.
Hạ thị chưa kịp thu lại vẻ đắc ý đã thét lớn: "To gan! Ngươi lấy cái này từ đâu ra? Dám vu khống tiểu thư nhà họ Tô!"
Nam tử còn chưa hiểu chuyện gì, Tô Ly đã nói: "Ngươi cứ miệng bảo là của ta, gọi ta là Ly nhi, nhưng trên này rõ ràng thêu chữ ‘Duyệt’. Ngươi giải thích sao đây?"
Nam tử ngây người, không hiểu tại sao món đồ trong tay lại biến thành của Tô Duyệt. Các phu nhân, tiểu thư xung quanh liền quay sang nhìn Tô Duyệt với ánh mắt đầy nghi ngờ.
Tô mẫu thở phào nhẹ nhõm, nhưng gây ra chuyện như thế này trước mặt bao người, bất kể là Tô Ly hay Tô Duyệt, phủ Thượng thư cũng đã thành trò cười.
Tô Duyệt tức tối hét lên: “Nhìn gì mà nhìn! Đây không phải của ta! Ta không làm chuyện đó!”
Nam tử thấy tình thế thay đổi, nghĩ rằng dù sao cũng là con gái thượng thư, trèo lên ai chẳng tốt, liền nói:
“Linh nhi, ta luôn gọi nàng là Linh – chữ Linh trong Linh Khê. Khi ở bên nhau, nàng đâu có lạnh nhạt như vậy.”
Tô Ly và Tô Duyệt đứng rất gần nhau, nhìn thoáng qua ai cũng có thể nhầm người mà hắn ta đang nói tới. Tên tự của nữ tử chỉ có người thân mới biết, nhưng lần Yến hội Huyền Hoa trước đây, Tô Duyệt đã vô ý nhắc đến tên tự của mình trước mặt mọi người, khiến kẻ kia có cơ hội lợi dụng.
Hạ di nương tức đến mức suýt hộc máu. Bà ta không ngờ tên vô lại này lại trở mặt như vậy!
Tô Duyệt giận dữ nhìn Ngọc Kỳ đứng sau Tô Ly, không hiểu sao áo lót của Tô Ly lại có thêu tên "Duyệt". Rõ ràng con tiện tỳ kia đã giở trò!
Ngọc Kỳ vừa thấy tên thêu kia đã biết có chuyện, giờ nhìn ánh mắt như cười như không của đại tiểu thư, cùng ánh mắt oán giận của nhị tiểu thư, nàng ta chỉ muốn quỳ xuống tạ tội.
“Ban đầu ta cứ tưởng là đại tiểu thư, không ngờ lại là nhị tiểu thư không giữ mình.”
“Quả là tài nữ kinh thành, đúng là mất mặt!”
“Còn trẻ mà đã không chịu nổi cô đơn, đúng là con của di nương.”
Sắc mặt Tô Duyệt tái xanh, nàng gào lên: “Im đi! Ta không có!”
Nam tử láu cá liếc Tô Duyệt một cái, rồi dịu giọng: “Xin mọi người đừng nói Linh nhi như vậy. Chúng ta là lưỡng tình tương duyệt, ta sẽ chuẩn bị sính lễ và đến cầu thân.”
Hạ thị cười nhạt: “Phì! Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga! Ngươi là tên lưu manh, mà cũng mơ mộng làm con rể thượng thư sao? Thật là ảo tưởng!”
Tô Ly nhíu mày, đoán rằng bà ta bị dồn đến đường cùng mới nói hồ đồ như vậy. Tô mẫu cũng ngạc nhiên nhìn Hạ di nương, sao bà ta có thể biết gã kia là lưu manh?
Tô Ly không muốn vì hai mẹ con Hạ thị mà làm phủ thượng thư mất mặt, nhưng nàng cũng không muốn bỏ qua dễ dàng cho họ.
“Muội muội, tỷ biết muội oan uổng, nhưng đến nước này, muội cần tự mình chứng minh trong sạch.”
Tô Duyệt nhìn Tô Ly, thấy ánh mắt nàng thoáng liếc về phía cánh tay mình. Tô Duyệt bừng tỉnh – phải rồi!
Thay vì để người ta dè bỉu không ra gì, chứng minh mình như thế này tuy mất mặt nhưng vẫn nhẹ nhàng hơn. Nàng không chút do dự xắn tay áo lên, để lộ vết chu sa đỏ tươi trước mắt mọi người.
Hạ di nương muốn ngăn lại nhưng đã quá muộn. Tiếng xôn xao vang lên xung quanh, Tô Ly cao giọng nói:
“Bắt tên này lại vì tội vu khống muội muội ta!”
Gã nam tử run rẩy: “Phu nhân, tha mạng! Tiểu nhân cũng là do người khác sai khiến! Tiểu nhân là…”
Hạ thị vội hét lên: “Bịt miệng hắn ta lại!”
Nam tử lập tức bị bịt miệng và lôi đi. Mặc dù Tô Duyệt đã rửa sạch được oan khuất, nhưng việc bị ép phải vén tay áo chứng minh giữa đám đông cũng đã bị lan truyền khắp nơi.
Mọi người dần tản đi, Tô mẫu bảo các con trở về nghỉ ngơi, chờ lúc trời bớt nắng sẽ lên đường hồi phủ. Tô Duyệt hừ lạnh, giận dữ quay bước về phía Tây sương phòng. Tô Ly nhìn theo bóng lưng của Hạ thị, khẽ mỉm cười.
Mọi chuyện chưa chấm dứt ở đây đâu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Hay
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)