Bên ngoài im ắng, người đàn ông chậm rãi đẩy cửa bước vào phòng.
Trong bóng tối, Tô Ly dõi mắt nhìn, thấy dáng người đến là nam nhân, mặc áo dài đen. Nhờ ánh trăng mờ, nàng nhận ra hắn che mặt bằng một mảnh vải đen.
Hắn ta rón rén tiến đến gần giường, Tô Ly ra hiệu cho Quân Mặc nín thở, rồi nhẹ nhàng vung tay. Kẻ áo đen loạng choạng vài bước rồi ngã quỵ, nằm bất động trên nền đất.
Quân Mặc nhướng mày nhìn Tô Ly. Nàng đến bên kẻ bịt mặt, gỡ mảnh khăn ra.
Là Hạ Văn Tài!
Quân Mặc bước tới, cười nói: “Không ngờ đêm nay lại chứng kiến cảnh thú vị như vậy. Xem ra có không ít kẻ muốn đến gần Tô tiểu thư.”
Tô Ly bình thản đáp: “Điện hạ lại đùa rồi.”
Quân Mặc hỏi: “Có cần ta giúp gì không?”
“Nếu điện hạ rảnh, thuận tiện bẻ gãy tứ chi của hắn ta rồi ném xuống núi giùm ta.”
Quân Mặc thấy nàng quá bình tĩnh, trong lòng không khỏi dấy lên chút tò mò. Một cô nương bình thường gặp cảnh này hẳn đã hoảng sợ mà hét lên, nhưng Tô Ly chỉ lẳng lặng dặn dò hắn như một việc thường tình.
“Ta tưởng nàng muốn ném hắn ta lên giường của đối phương, không ngờ lại nhẫn tâm muốn bẻ gãy tứ chi của hắn ta thật là tàn nhẫn.”
Tô Ly không buồn đáp lại. Nàng vốn muốn dùng chính trò của đối phương để phản công, nhưng Tô Duyệt chỉ là thứ nữ của phủ Thượng Thư, còn những người đến đây đa phần là gia quyến quan lại.
Nếu việc xảy ra nơi Phật môn thanh tịnh bị lộ ra ngoài, không chỉ danh tiếng nàng bị ảnh hưởng, mà gia tộc cũng sẽ chịu tiếng xấu. Chỉ những kẻ xuất thân thấp hèn như Hạ thị mới không màng đến thể diện gia đình, chỉ biết đến lợi ích trước mắt.
Hậu viện của quan viên kinh thành nào sạch sẽ? Nhưng mọi chuyện đều được đóng kín cửa xử lý, chưa từng để lộ ra ngoài. Nếu ầm ĩ quá, Ngự Sử Đài cũng phải có lời, lúc ấy cái mũ quan sẽ khó mà giữ nổi.
Tô Ly nhìn về phía phòng của mẫu thân, quay sang Quân Mặc nói: “Điện hạ tùy ý, ta đi thăm mẫu thân.”
Nói xong, nàng rời khỏi phòng, bỏ lại Quân Mặc cùng một người bất tỉnh.
Quân Mặc thoáng ngẩn người. Nàng dường như tin chắc hắn sẽ giúp nàng xử lý.
Nghĩ vậy, hắn ra lệnh: “Mặc Dương.”
Một nam nhân mặc hắc y lập tức xuất hiện.
“Vương gia.”
“Theo lời Tô tiểu thư mà làm.”
“Vâng!”
Mặc Dương nhấc Hạ Văn Tài lên và thoắt cái biến mất khỏi phòng.
Tô Ly bước vào phòng bên cạnh, thấy ma ma và nha hoàn đều bất tỉnh. Nàng kiểm tra mẫu thân, thấy chỉ trúng mê hương nên nhẹ nhõm.
Quay lại phòng mình, nàng thấy Quân Mặc đã rời đi. Cả đêm mệt mỏi, nàng lên giường ngủ ngay.
Sáng hôm sau, Tô Duyệt ăn mặc chỉnh tề đến phòng của Hạ thị.
“Nương, người nhanh lên!” Tô Duyệt giục, đôi mắt ánh lên vẻ phấn khích.
Hạ thị để nha hoàn trang điểm, khẽ cười: “Có gì mà vội?”
Tô Duyệt phấn khởi đáp: “Con muốn sớm nhìn thấy...”
Hạ thị ngắt lời: “Duyệt Nhi, ta đã dặn con bao nhiêu lần rồi, không được biểu lộ hỉ nộ ra ngoài.”
Tô Duyệt nghĩ đến việc Tô Ly sắp gặp bất trắc, tâm trạng hưng phấn lắng nghe Hạ thị dạy bảo.
Sau khi trang điểm xong, hai mẹ con hướng về đông phòng.
Tô phu nhân thấy hai người tươi cười đến thì ngạc nhiên: “Sao hôm nay đến sớm vậy?”
Hạ thị nói: “Phu nhân muốn dâng hương sớm, nên chúng ta đến sớm để khỏi làm phiền.”
Tô phu nhân hài lòng, nhưng lại cảm thấy trong người càng mệt mỏi hơn.
Sau khi chuẩn bị xong, bà hỏi Vong Hạ: “Ly Nhi còn chưa đến sao?”
Vong Hạ đáp: “Có lẽ tiểu thư mệt mỏi quá ạ.”
Hạ thị cười nhẹ, chẳng phải tối qua rất mệt sao.
Tô Duyệt sốt ruột nói: “Nương, chúng ta đi thăm tỷ tỷ xem, ngộ nhỡ để tỷ ấy không khỏe.”
Nghe vậy, Tô phu nhân có chút lo lắng, dẫn nha hoàn theo. Vừa ra khỏi cửa, bà thấy Mặc Họa và Chi Thư đứng trước cửa phòng Tô Ly, sắc mặt trắng bệch.
Tô phu nhân hỏi: “Các ngươi không vào hầu hạ tiểu thư thức dậy, sao lại đứng đây?”
Hai nha hoàn ấp úng, khóe miệng Hạ thị lộ nụ cười.
“Phu nhân, mau vào xem, đừng để đại tiểu thư bị cảm lạnh.”
“Đúng đó, nương, chúng ta mau vào xem đi.”
Tô phu nhân bước tới, Mặc Họa ngẩng đầu ngăn lại: “Không thể vào!”
Tô phu nhân nghi hoặc: “Tại sao không được vào? Ly Nhi có chuyện gì sao?”
Hạ thị tiến tới, nghiêm giọng nói: “Ngươi đúng là nha đầu gan to, dám ngăn cả phu nhân.”
Trong khi đó, Tô Duyệt nóng lòng muốn thấy cảnh thảm hại của Tô Ly, liền lớn tiếng:
“Tránh ra ngay! Ta muốn vào xem tỷ tỷ.”
Tô phu nhân cảm thấy có gì bất thường, hai người này sao lại hối hả muốn mở cửa, còn hai nha hoàn lại ra sức ngăn cản. Bà bình tĩnh nói:
“Ta về phòng chờ, bảo tiểu thư của các ngươi chuẩn bị xong thì đến gặp ta.”
Thấy hai nha hoàn thở phào, Hạ thị đoán chắc bên trong là cảnh không chịu nổi. Nàng cố nài:
“Phu nhân, đừng để đại tiểu thư bệnh thật rồi. Mấy nha đầu này sợ trách phạt nên cản, chi bằng chúng ta vào xem một chút!”
Đến nước này, con tiện nhân Tô Ly kia sắp thân bại danh liệt, cửa phòng này phải mở bằng được! Tô Duyệt liền tiến lên, định đẩy Mặc Họa và Chi Thư ra. Đúng lúc ấy, cửa phòng lại từ từ mở ra.
“Hạ di nương và muội muội quan tâm ta thế này, ta thật sự rất cảm động.” Tô Ly đứng nơi cửa, nở nụ cười lạnh nhạt.
Hạ thị sững người, còn Tô Duyệt kinh ngạc bật lên:
“Sao tỷ lại…”
Tô Ly nhìn nàng, mỉm cười nói: “Ta làm sao? Ta không phải vẫn bình an vô sự sao?”
Tô phu nhân thấy con gái không sao, thở phào nhẹ nhõm:
“Cửa phòng đóng kín thế này làm gì? Hai nha đầu cũng không biết báo trước.”
Tô Ly liền đáp: “Con chỉ là đang đọc kinh khóa sáng thôi. Hôm qua phương trượng bảo sáng sớm đọc kinh văn là linh nghiệm nhất, con không muốn bị quấy rầy, nên dặn các nha đầu trông cửa, tránh phiền nhiễu.”
Tô phu nhân gật đầu: “Thế thì chúng ta mau đến chính điện thôi.”
Tô Duyệt không cam lòng, vội xông vào phòng Tô Ly, đảo mắt nhìn khắp nơi, chẳng thấy điều gì khả nghi.
Tô Ly mỉm cười hỏi: “Muội muội làm gì vậy?”
Tô Duyệt bối rối đáp: “Không… không có gì, chỉ muốn xem phòng tỷ và muội có gì khác nhau không.”
Trong lòng nàng ta phẫn nộ, chẳng lẽ tên Hạ Văn Tài vô dụng đó bỏ chạy rồi sao?
Tô Ly không để ý, đỡ mẫu thân đi về phía trước.
Hạ thị bước đến kéo tay Tô Duyệt, nhắc khẽ: “Nhị tiểu thư, chúng ta mau theo phu nhân thôi.”
“Nương, chẳng phải người bảo mọi chuyện đã chắc chắn rồi sao? Sao Tô Ly lại không hề hấn gì chứ!”
Hạ thị cũng ngầm giận dữ, tên vô dụng đó, cần dùng thì lại trốn!
“Duyệt Nhi đừng nóng, ta còn kế hoạch khác.”
Không tìm được tên cháu vô dụng ấy thì chỉ còn cách thay người. Như vậy cũng đủ để Tô Ly mất hết danh dự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)