Hạ di nương vừa vội vã vào phòng thì đại phu cũng đến kịp lúc.
“Nguyệt nhi, con bị làm sao vậy?” Hạ di nương hốt hoảng hỏi, vừa đẩy mấy nha hoàn ra vừa lo lắng nhìn con gái đang thất thanh kêu la.
Tô Duyệt đang cào cấu gương mặt ngứa ngáy, nghe giọng Hạ di nương lập tức quay lại, đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy tủi thân.
“Mẫu thân…”
Hạ di nương kinh hãi khi thấy khuôn mặt con gái phủ đầy những nốt mẩn đỏ loang lổ trông thật đáng sợ. “Nguyệt nhi, con ăn phải thứ gì lạ không?” bà lo lắng hỏi.
Tô Duyệt ấm ức đáp: “Mẫu thân, con chỉ ăn những thứ như mọi ngày thôi mà! Người hãy đi tìm phụ thân, mời thái y đến chữa cho con!”
Hạ di nương do dự: “Chuyện này…” Mời thái y chỉ vì bệnh của một thứ nữ quả thật là chuyện chưa từng nghe thấy.
Liễu Nhi nhanh nhẹn bước tới, nhẹ nhàng đề xuất: “Tiểu thư, chi bằng cứ để đại phu khám xem sao, có khi nhìn nghiêm trọng nhưng không đáng ngại.”
Hạ di nương nghe vậy vội vàng nhường chỗ để đại phu bước lên. “Xin mời đại phu khám cho con gái tôi.”
Đại phu cẩn thận bắt mạch, hỏi thăm thói quen ăn uống, rồi lặng lẽ vuốt bộ râu lún phún, bình thản đáp: “Chỉ là dị ứng ngoài da thôi, không có gì đáng lo. Ta sẽ kê một đơn thuốc uống đều đặn, vài ngày sau là khỏi.”
Tô Duyệt kêu lên: “Vài ngày?! Ngày mai là yến hội Huyền Hoa, làm sao đợi được lâu thế? Đại phu không có cách nào chữa nhanh hơn sao?”
Đại phu lúng túng nói: “Chuyện này... lão phu cũng chỉ có thể giúp đến vậy.”
Tô Duyệt liếc nhìn Hạ di nương, khẩn khoản: “Mẫu thân, người đi cầu phụ thân đi, cứ lấy danh nghĩa của Tô Ly để mời thái y đến cũng được. Con không thể đến yến hội với bộ dạng thế này!”
Hạ di nương suy nghĩ, cũng muốn con gái mình có cơ hội tỏa sáng trong yến hội, bèn cắn răng nói: “Được, ta sẽ đi tìm lão gia.”
Thấy Hạ di nương quyết tâm, đại phu hỏi: “Vậy có cần ta kê đơn không?”
Tô Duyệt gắt gỏng: “Ông không trị khỏi thì cũng phải kê thuốc cho đỡ ngứa chứ!”
Đại phu khẽ cúi đầu: “Lão phu sẽ kê ngay.”
Hạ di nương vội dẫn theo nha hoàn đến chính viện, cũng may hôm nay Tô thượng thư nghỉ ở nhà.
“Lão gia, phu nhân, Hạ di nương đang ở ngoài.” Vong Hạ bước vào bẩm báo.
Tô thượng thư nhíu mày, hỏi: “Bà ta không phải đang bị cấm túc sao?”
Vong Hạ cúi đầu đáp: “Di nương nói có việc xảy ra với nhị tiểu thư.”
Thấy phu nhân vẫn bình thản xem sổ sách, Tô thượng thư cũng chỉ gật đầu. “Cho bà ta vào.”
Vong Hạ ra dẫn Hạ di nương vào. Bà vừa bước vào đã nóng nảy kêu lên: “Lão gia, xin người vào cung mời thái y, Duyệt nhi thật sự không ổn rồi!”
Lúc này, Tô phu nhân mới ngẩng đầu lên hỏi: “Đã có chuyện gì?”
Vong Hạ liền bước lại gần phu nhân và thì thầm vào tai bà vài câu.
Tô thượng thư cau mày nói: “Gọi đại phu là được rồi. Thái y đâu phải y sư của phủ ta, không thể tuỳ tiện mời đến. Huống hồ, thái y chỉ chữa trị cho các quý nhân trong cung.”
Tô thượng thư xưa nay cẩn trọng, phủ thượng thư không nuôi y sư, người nhà có bệnh đều ra ngoài mời đại phu. Ngay cả bản thân ông cũng tuân theo, việc gì lại phải phá lệ chỉ vì thứ nữ của mình.
Hạ di nương khóc lóc: “Lão gia, đại phu không có cách, thiếp mới xin lão gia thương tình! Khi đại tiểu thư bị hủy dung, lão gia cũng đâu ngại mời thái y, cớ sao bây giờ nhị tiểu thư lại không được? Lão gia, chẳng lẽ người thiên vị như vậy sao?”
Tô thượng thư nghẹn lời, đúng là ông thiên vị Tô Ly. Ly nhi là con gái của ông và người ông yêu thương nhất, đương nhiên ông không thể không thương.
Lúc này, Tô phu nhân lạnh nhạt nói: “Tình trạng của Tô Ly lúc đó thế nào, chẳng lẽ bà không biết? Vết sẹo ấy là vết thương vĩnh viễn, còn Tô Duyệt chỉ bị vài nốt mẩn đỏ, đại phu đã nói vài ngày sẽ khỏi. Bà làm như nhị tiểu thư bệnh đến mức nguy kịch không bằng.”
Tô thượng thư trầm giọng: “Đúng là hồ đồ!”
Hạ di nương liếc mắt qua Vong Hạ đứng bên cạnh Tô phu nhân, lòng thầm mắng "tiện nhân" một tiếng. Bà cố nói: “Lão gia, ngày mai là Yến hội Huyền Hoa rồi, với tình trạng của Duyệt nhi hiện giờ thì làm sao dự được đây?”
Tô thượng thư băn khoăn hỏi: “Mặt mày thành ra thế này còn nghĩ đến Yến hội Huyền Hoa làm gì?”
Hạ di nương nghẹn lời, đành tiếp tục: “Cũng chỉ vì thể diện của lão gia thôi. Ly nhi đã bị hủy dung, Duyệt nhi muốn thay tỷ mình xuất hiện để phần nào vớt vát lại danh tiếng cho gia đình.”
Tô phu nhân lạnh lùng: “Hừ, muốn lợi dụng Yến hội Huyền Hoa để trèo cao thì có! Danh tiếng của lão gia đâu cần nhờ đến đám nữ nhi trang điểm lòe loẹt mà giành được, cả kinh thành này ai chẳng biết Tô thượng thư liêm khiết chính trực!”
Thấy Tô thượng thư quyết ý, Hạ di nương thất vọng đứng dậy lui ra.
Tô Duyệt đã uống thuốc, thấy đỡ ngứa, vừa nhìn thấy mẹ trở về liền vội hỏi: “Mẫu thân, thế nào rồi?”
Hạ di nương lắc đầu, khiến Tô Duyệt lập tức nổi giận, hất đổ đồ đạc trên bàn xuống đất.
“Tất cả đều tại người! Nếu người là chính thất phu nhân, ta đã là đích nữ rồi! Sao phụ thân có thể không màng đến ta chứ? Tại sao Tô Ly có thể mời thái y, còn ta thì không? Đều tại người! Người thật vô dụng!”
Hạ di nương nhìn con gái mình, thấy ánh mắt nàng đầy giận dữ, bà không khỏi giật mình, sững sờ. Đây thật sự là đứa con gái ngoan ngoãn của bà sao? Là đứa con mà bà đã dồn hết tâm sức để chăm bẵm, giờ lại nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng đến vậy?
“Duyệt nhi, con lại nói với mẫu thân như vậy sao?” Hạ di nương đau lòng hỏi.
Nhưng Tô Duyệt chỉ nhếch môi mỉa mai: “Người tính là mẫu thân gì chứ? Ngay cả lòng phụ thân cũng không giành được, đẩy ta vào tình cảnh này. Người không phải rất giỏi thủ đoạn sao? Sao không thể để con được đường hoàng gọi người một tiếng ‘mẫu thân’?”
Hạ di nương tái mặt, vội vàng nhìn quanh, thấy trong phòng chỉ có người của mình mới nhẹ nhõm đôi chút.
“Duyệt nhi! Lời này có thể tùy tiện nói sao? Con muốn phu nhân nghe được rồi đuổi mẫu thân đi à?”
Tô Duyệt khựng lại, thấy mẹ mình rơi nước mắt thì lòng cũng hơi mềm lại, tiến tới, dịu giọng: “Nương… con xin lỗi, con quá giận. Người đừng giận con.”
Hạ di nương thở dài, ôm con gái vào lòng: “Duyệt nhi, mẫu thân hiểu nỗi tủi thân của con, nhưng hãy tin mẫu thân, những ngày này sẽ không kéo dài lâu nữa. Mọi thứ rồi sẽ khác.”
Tô Duyệt ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên đầy quyết tâm: “Con tin người! Con nhất định sẽ khiến phụ thân phải hối hận vì đã thiên vị Tô Ly!”
Hạ di nương xoa đầu con, nói: “Ngày mai đừng đến Yến hội Huyền Hoa nữa, còn nhiều cơ hội khác mà.”
Tô Duyệt lập tức đáp: “Không được! Con nhất định phải đi! Cùng lắm thì mang khăn che mặt thôi.”
Nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng, từ trang sức ngọc bích mười hai món đến những bài thơ đã viết, sao có thể bỏ qua cơ hội này?
Hạ di nương thấy con nhất quyết, chỉ dặn dò: “Vậy nhớ che mặt cẩn thận, đừng để ai thấy.”
“Con biết rồi.”
Mọi chuyện diễn ra ở Tây viện được Tư Cầm thuật lại tường tận cho Tô Ly nghe.
Tô Ly chỉ mỉm cười: “Đến nước này rồi mà muội muội còn mơ tưởng phô trương bản thân.”
Tư Cầm đáp: “Có lẽ đây là quả báo. Nhị tiểu thư lấy được bộ ngọc bích từ tay người, nhưng giờ lại không dám lộ mặt.”
Tô Ly cười nhẹ, mắt nhìn ra vườn nơi hoa nở rực rỡ. Làm gì có ông trời nào có mắt, chẳng qua chỉ là sự khôn khéo của con người mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


