Khi Đằng và Mạc trở về trông rất nhếch nhác, trên người đều có vài thương tích, tuy không quá nghiêm trọng, nhưng vì có máu lẫn bùn, nên nhìn qua rất đáng sợ.
“Mấy con dã thú kia đã phá đá xông vào sơn động, lúc chúng ta đang đi thì đụng phải chúng.” Sau khi rửa ráy sạch sẽ ở bên hồ, Mạc vừa uống canh cá vừa nói “Chúng ta vất vả lắm mới thoát khỏi chúng, sau đó dùng đá chặn đường thông qua bên này lại, rồi mới trở về. Nếu để chúng tìm tới, sẽ rất phiền toái.”
Nơi này tuyệt đối không thể để cho đám dã thú đó phá hủy. Bách Nhĩ quyết định rất nhanh, dẫn người bỏ hai ngày để lấy bùn trong hồ và đá đi bịt kín lại lối thông chật hẹp tối om với sơn động kia, để phòng ngừa ngộ nhỡ.
Nay ngoại trừ đường sông đã không còn đường ra nào khác. Bởi vậy các thú nhân ban đầu là chơi đùa liền biến thành luyện tập nghiêm túc. Giữa dòng nước chảy xiết, yêu cầu kỹ thuật chèo bè rất cao, sau khi thành thạo chèo bè xong, Bách Nhĩ liền bảo hai nhóm lấy hình thức thi đấu để tăng cường luyện tập, ở giữa xen thêm tấn công lẫn nhau. Luyện tập như thế mười ngày, dù cây sào hay bè của đối phương đụng vào, cũng có thể thoải mái tránh đi, đồng thời mấy thú nhân bị thương cũng đã khỏe hẳn, thời điểm này cũng chính là lúc rời đi.
Điều khiến Bách Nhĩ kinh ngạc là cái chân bị gãy của Kỳ đã lành lại, nhanh hơn nhiều so với dự tính của y. Tuy còn chưa thể hoàn toàn dùng sức, nhưng cũng đủ để các thú nhân vui mừng. Có lẽ thêm mười ngày nữa là có thể khôi phục như ban đầu.
“Nếu trước kia…” Không biết là ai nói ra câu này, nhưng chưa nói hết, không khí vui mừng trong phút chốc liền lạnh đi. Không có ai không hiểu mấy chữ sau biểu đạt cho ý gì, cha chú của bọn họ, đồng bạn của bọn họ, không biết có bao nhiêu người vì gãy chân mà mất đi khả năng sinh hoạt, cuối cùng bị vứt bỏ trong mùa tuyết rơi. Nếu trước đây, không cắn đứt chân bị thương, mà là có người thử nối lại, nói không chừng những người đó còn có thể cùng săn thú với họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

