Sông rộng hơn mười trượng, kẹp giữa hai ngọn núi sừng sững, chảy qua thung lũng bên cạnh, lại từ bên kia trút qua. Nước chảy rất xiết, một bên là núi cao nhập vào những đám mây, một bên là loài cây dài mảnh với những chiếc lá màu tím hẹp dài tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.
Bách Nhĩ cẩn thận dò xét địa hình xung quanh, thấy đúng như lời Đằng nói, hai cửa ra vào sông đều là núi cao hiểm trở, muốn leo lên thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Nên ngoại trừ đóng thuyền mà chèo qua, không còn cách nào hết.
“Ở trong này, các ngươi có thể đoán được hướng tới bộ lạc Đại Sơn không?” Y quay đầu hỏi các thú nhân đi theo sau.
“Từ con sông này đi xuống, chắc có thể tới.” Đồ từng đi qua bộ lạc Đại Sơn nhiều lần, trả lời. Khả năng phán đoán phương hướng của thú nhân có một sự nhạy bén khó hiểu, tựa như việc bọn họ có thể phân biệt được thực vật có độc hay không. Có lẽ đây là sự đền bù của thiên nhiên cho họ đối với tình trạng sinh tồn gian nan ở đây.
“Ta nhớ cách bộ lạc Đại Sơn không xa, có một con sông lớn chảy qua.” Nói không chừng chính là con sông này. Lời này hắn không nói ra, bởi vì hắn chưa thể khẳng định. Nói cách khác, nếu đi đường thủy, có thể sẽ nhanh hơn so với quay lại rồi đi tiếp con đường ban đầu đã định, cũng sẽ an toàn hơn một chút. Trong lòng Bách Nhĩ hiện lên ý nghĩ này, nhưng y cũng không vội vàng đề xuất với mọi người.
“Các ngươi nói xem phải làm sao đây?” Y đưa tay sờ cái cây lá màu tím bên cạnh, thấy thân nó bóng loáng, lạnh lẽo, nổi lên màu tím óng ánh rực rỡ, nếu không phải không có đốt, thì trông nó giống như cây trúc vậy, không biết bên trong là rỗng hay đặc đây.
“Chỉ có thể quay trở về thôi. Nước chảy xiết quá, chúng ta không có khả năng bơi qua đâu.” Người nói tiếp là Đằng, bởi vì hắn đã từng xuống sông thử qua. Ngoại trừ điều này, không có ai đưa ra ý kiến khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
