“Toàn thân á thú nóng lên thì sẽ chết đó.” Bởi vì chân bị thương, nên Kỳ ngủ không quá sâu, vừa nghe hai người nói chuyện y liền tỉnh lại, lo lắng nói. Hồi trước y từng thấy một á thú bị bệnh, sau một đêm cả người nóng bừng lên đã không còn thấy tỉnh lại nữa.
Có mấy thú nhân bị tiếng nói chuyện làm cho giật mình tỉnh giấc, liền tới vây quanh.
“Cho y uống nước đi.” Thấy môi Bách Nhĩ khô nứt, Tát đề nghị.
“Cho y uống máu thú đi, hồi trước Bách Nhĩ cứu Đằng cũng làm như vậy mà.” Là Mạc từng thấy Bách Nhĩ cứu Đằng, nói.
Mặc cho vài biện pháp kia là hữu dụng hay vô dụng, tóm lại Bách Nhĩ cũng bị bọn họ dày vò cho tỉnh lại.
“Da thú… thấm nước… lau…” Khi mấy cái đầu thú đan xen một hai cái đầu người với ánh mắt lo lắng lọt vào mắt y, đầu óc hỗn độn của Bách Nhĩ rốt cuộc xuất hiện tỉnh táo trong phút chốc, âm thanh khàn khàn nói ra vài từ, còn chưa dứt lời, lại mê man đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

