“Ta dựa vào cái gì để tin ngươi?” Trầm ngâm một lát, Bách Nhĩ hỏi. Tuy y không có khả năng lưu lại con cháu, thế nhưng trước tiên có thể ngăn chặn phiền toái thì vẫn nên ngăn chặn.
“Ta có thể thề với thần thú.” Đối với sự hoài nghi của y, Đồ ngược lại không hề nổi giận, dù sao cũng không phải việc nhỏ, nếu dễ dàng đáp ứng, vậy mới là kẻ ngốc.
Bách Nhĩ không nói gì.
Đồ sửng sốt một lát, mới phản ứng lại, lại bồi thêm một câu “Những người đi theo ta đều sẽ thề với thần thú.”
Thần thú có trói buộc tuyệt đối với thú nhân, bởi vậy Bách Nhĩ nhìn ra thành ý của đối phương, suy tư một lát, y nói “Câu hỏi cuối cùng, nếu tộc trưởng cùng tộc vu gây trở ngại cho chúng ta, ngươi sẽ làm sao?” Y cũng không quên đối phương còn đang thương nhớ Na Nông, nhi tử của tộc trưởng đâu.
Trong mắt Đồ chợt lóe một tia kinh ngạc, hiển nhiên là không ngờ Bách Nhĩ lại đoán được tâm tư của tộc trưởng, thế nhưng vấn đề này hắn đã suy xét qua, bởi vậy trả lời rất nhanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)