Thủ lĩnh của Bối Mẫu tên là Thanh La, mắt dài mi cong, mũi thẳng môi dày, không thanh tú như á thú bộ lạc trong rừng núi, nhưng cũng không quá thô kệch như thú nhân, đúng là dung mạo đẹp hoàn hảo. Mỗi một Bối Mẫu gần như đều có diện mạo như vậy, thế nhưng Thanh La là người đẹp nhất trong đó, ở giữa hai lông mày có một nốt ruồi son, chia khuôn mặt xinh đẹp thành hai phần, khiến người ta bị mê hoặc.
Bối Mẫu chỉ ở lại tụ hội một ngày, bọn họ vốn tới trễ, lúc này bộ lạc muốn tới cũng đã tới đủ, người tình nguyện đi theo họ rất nhanh chóng được chọn ra, cũng không nhiều, chỉ là năm sáu người, đều là thú nhân không có người nhà, tới từ bộ lạc xa xôi. Bởi vì để ý nhóm Bối Mẫu này, nên Bách Nhĩ lập tức nhận ra mấy bộ lạc ở gần lại không có một thú nhân nào tiến lên tìm bạn đời, điều này càng làm cho sự hoài nghi trong lòng y sâu hơn.
Lúc Bối Mẫu rời đi là chiều tối, họ lại kết thành một vật màu trắng, để các thú nhân ngồi ở trên, sau đó rời bờ biển. Bách Nhĩ dặn đám Kỳ Hạ vài câu, nói với họ, y sẽ rời đi vài ngày, để họ nhân dịp y không ở đây, tiếp tục thám thính chuyện mất tích của Đồ, đồng thời tìm nguyên liệu để làm thêm hai cái bè, tới lúc đó để chở đồ vật mang về. Cổ ngược lại muốn đi cùng, nhưng Bách Nhĩ không đồng ý, dù sao đối mặt với chủng tộc y chưa nắm rõ chi tiết, mà lại ở trên biển lớn, dù Bách Nhĩ tự cho mình võ công không kém cũng không dám chủ quan.
Nhìn sắc trời tối đi, Bách Nhĩ mang theo nón, áo mưa để ngừa trời đột nhiên đổ mưa, tìm tới bè trúc họ giấu trong bãi đá ngầm, không lấy sào trúc, cứ như vậy đứng ở đầu bè, dùng nội lực truyền xuống dưới chân, điều khiển bè nhanh chóng đuổi theo hướng Bối Mẫu biến mất. Tốc độ Bối Mẫu đi cũng không nhanh, chỉ non nửa canh giờ đã thấy dấu vết của vật màu trắng trong đêm đen. Bách Nhĩ hạ tốc độ xuống, đi xa xa ở phía sau. May mà hôm nay không đổ mưa lớn, nếu không sao có thể thuận lợi như vậy.
Có lẽ là chưa từng lo lắng có người có thể theo dõi họ trên biển, nên các Bối Mẫu căn bản không chú ý đàng sau, còn vài thú nhân kia, bởi vì lúc này bị vây giữa biển khơi rộng lớn, đen kịt, vô bờ bến, khiến hưng phấn ban đầu khi được lựa chọn của họ biến thành run sợ, là sợ Bối Mẫu tản ra làm họ rơi xuống biển, nên làm gì còn tâm tư đi chú ý chuyện khác.
Đi một đêm như thế, thời điểm mặt trời dần mọc lên ở phía Đông, phía trước rốt cuộc hiện ra một hòn đảo có núi cao thác ghềnh, và rừng cây nhiều màu sắc. Cái tiểu đảo đó rất lớn, giống như một mỹ nhân nằm nghiêng trong biển. Bách Nhĩ thấy các Bối Mẫu tới gần tiểu đảo, y vội vàng ngừng lại, mãi tới khi bọn họ mang theo thú nhân lên bờ, biến mất ở giữa đá ngầm thật lâu, mặt trời cũng tỏa ra ánh nắng đầu tiên, Bách Nhĩ mới chậm chạp lướt bè đi qua.
Giấu bè trúc trong động do đá ngầm hình thành, đầu tiên Bách Nhĩ ngưng thần im lặng lắng nghe, xác định phụ cận không có người canh gác ngầm, y mới đặt chân lên tiểu đảo. Nhóm Bối Mẫu lên bờ ở chỗ khối đá ngầm bằng phẳng, bởi vậy kéo dài ra một con đường, khi đi qua đá ngầm lởm chởm, đồ sộ, lối ra chính là cánh rừng rậm rạp. Những cây cổ thụ to lớn và cây bụi thấp bé đan xen lẫn nhau, ở giữa có dây leo rủ xuống, quấn quanh, khiến người ta không phân biệt được đâu là đường đi. Bách Nhĩ dụng tâm quan sát một lát, mới lần theo dấu vết vệt nước trên đất và phiến lá của cây bụi mà đi. Y đã chịu đủ khổ cực với thực vật trên đại lục, nên khi nhìn thấy cây cối sặc sỡ trên hòn đảo này, khiến y không khỏi đề cao *** thần.
Đi được khoảng một khắc, vệt nước trên đất không thấy nữa, nhưng may mà cây cối thưa thớt dần, đường cũng hiện ra. Lại đi thêm một canh giờ, xuyên qua một khe núi, phía trước thông thoáng rộng mở, đúng là một mảnh đất mênh mông, bằng phẳng, rộng gấp đôi chỗ của bộ lạc họ. Điểm bất đồng với chỗ của họ là, nơi này chỉ mọc cây cối cao lớn, không có cỏ, có thể nhìn thấy cát trắng ở dưới đất. Mà điều khiến Bách Nhĩ kinh ngạc là, ở giữa thung lũng có một cung điện bằng đá đang được xây dựng, đã dần dần hiện ra hình dáng đại khái. Không ít thú nhân đang bị á thú cầm roi da lùa, giống như những con kiến bận rộn dựng tường thành bên ngoài. Ở trên cơ thể thú nhân không có một mảnh vải che thân, một bên vai lại có một sợi xích đen rủ xuống, kéo dài trên đất, nhìn thú nhân từng bước đi qua, dây xích kéo trên cát đá, liền biết trọng lượng không nhẹ. Không ngờ thú nhân bị đưa tới đây lại rơi vào kết cục như vậy.
Bách Nhĩ lập tức nhớ tới Ưng tộc ở thảo nguyên phương Nam, nghe nói họ cũng đối đãi như thế với tù binh, liệu có phải Bối Mẫu ở ngoài khơi này có liên quan tới Ưng tộc? Trong phút chốc, y không khỏi cảm thấy may mắn khi mình theo đến, nếu không chỉ e sau này thú nhân bộ lạc ở rừng núi đều sẽ bị đưa tới đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)