Sự phồn hoa của các bộ lạc ven biển vượt xa dự đoán của Bách Nhĩ, mà các thú nhân khác ngoại trừ Chiêm cũng đều chưa từng thấy qua. Bọn họ có dùng da thú để làm lều trại, cũng có dùng đá và bùn đất, cây cỏ để dựng nhà ở, đều là xây ở sườn núi, cách bãi biển một khoảng, để ngừa thủy triều và gió biển xâm nhập. Mà ở những bãi đất cao bằng phẳng cũng phân bố lác đác một vài phòng ốc thấp bằng đá. Ranh giới giữa hai bộ lạc phân biệt rõ ràng, rất giống một thành trấn nhỏ. Theo Chiêm nói, ở đây mỗi lần trăng tròn đều có tụ hội các bộ lạc, bình thường cũng có người ở, nhưng không náo nhiệt như khi tụ hội. Mà cái gọi là không náo nhiệt này, trong mắt Bách Nhĩ và các thú nhân khác đã có thể sánh bằng tụ hội các bộ lạc khi mùa mưa bắt đầu ở bộ lạc Đại Sơn rồi.
Chiêm nói, một vài bộ lạc có điều kiêng kỵ rất kỳ lạ, giống như bộ lạc A Xương thì không được sờ lên nóc nhà, bộ lạc Giao Nhân tặng vải thì không được tùy tiện nhận, trước khi vào lều của bộ lạc Hi Lai phải lấy nước ở trong bồn đá bên cạnh thấm ướt mặt và tay, vân vân, có thể nói là vô cùng quái lạ. Những bộ lạc khác không nói, chỉ riêng bộ lạc A Xương, ai rảnh rỗi mà đi sờ nóc nhà của nhà người khác, sau khi bị nhắc nhở, trái lại còn xảy ra xung đột.
Bởi vì muốn ở lại đây một thời gian, nhưng không mang đồ dựng lều, vào mùa mưa không tìm ra chỗ ở là không được. Cho nên Chiêm đưa người tới thẳng một bộ lạc hắn quen biết lại không có tập tục kỳ lạ. Tìm tới tộc trưởng của họ, mượn mấy gian nhà đá để ở. Đương nhiên, cái giá phải trả là mỗi ngày đưa cho họ một vài con mồi. Bộ lạc ven biển chủ yếu là ăn hải sản ở ven biển, khả năng săn thú lại hơi yếu, nên họ thấy con mồi ở rừng núi rất hiếm lạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)