Vốn dĩ đồn công an không cần nữ cảnh sát, dạo này cũng chẳng phải thời điểm tân binh báo danh.
Nhưng gần đây mấy đơn vị anh em liên tiếp xảy ra chuyện. Một lần là lãnh đạo Cục thành phố tối hôm đó tự mình gọi điện báo án nói bị cướp, kết quả bốn người trực ca đêm gom lại ngồi đánh bài, người nhận điện thoại còn bảo với lãnh đạo: “Khuya thế này bọn tôi cũng chẳng nhìn thấy người đâu, mai ông lại đến đi.”
Một lần khác là lãnh đạo đi vi hành, giả dạng người dân đến báo án xe đạp bị trộm, kết quả thái độ của cảnh sát trực cực kỳ tệ hại, vô cùng thiếu kiên nhẫn, không chỉ đùn đẩy trách nhiệm mà còn coi lãnh đạo như tội phạm để thẩm vấn, thậm chí còn buông ra câu: “Mất xe đạp không phải rất bình thường sao, xe tôi cũng mất rồi mà.” Sau cùng ngay cả biên bản tiếp nhận báo án cũng không cho.
Lãnh đạo mới vừa nhậm chức liền có cơ hội “đốt ba ngọn lửa”, yêu cầu các phân cục, đồn công an chấn chỉnh hình tượng, nghiêm túc tác phong làm việc.
Vậy nên đồn công an khu phố Thiên Kim ngay trước cửa nhà Vương Tuyết Kiều quyết định làm mới hình tượng trước tiên - sắp xếp một cô gái trẻ trung xinh đẹp ngồi ở cửa sổ tiếp nhận báo án.
Chính cái cơ hội hiếm có này đã bị cha cô, Vương Kiến Quốc chớp lấy. Bởi vì đồn trưởng Đỗ Chí Cương cũng sống trong tòa nhà này, mỗi sáng hai người lại cùng nhau đánh Thái Cực quyền ở bãi đất xanh trong khu dân cư.
Nhưng chính cô ấy hết lần này đến lần khác cầm tiền của hắn lại bị “tập thể chính nghĩa lạnh lùng” công kích, từ đó hắc hóa, một lòng đi theo phe phản diện, đem cả nội dung các cuộc họp trong đồn tiết lộ cho phe phản diện. Cuối cùng cô ấy chết vì chắn đạn thay cho người đại ca kia.
Thực ra lúc này nội dung truyện mới đến chương hai mươi.
Vì nhân vật Vương Tuyết Kiều đã chết nên cô cũng không thể thu thập thêm thông tin gì nữa.
Vương Tuyết Kiều: “……”
Không lẽ truyện nam tần đều bay bổng thế này sao?
Dù có chấp nhận nổi hay không thì cũng phải chấp nhận thôi.
Đã đến đây rồi, đâu thể cam tâm cứ thế cắt cổ mà đi, ít nhiều cũng nên giành giật chút gì đó.
Nguyên chủ muốn làm đại hiệp, Vương Tuyết Kiều thì không nhưng làm cảnh sát hộ khẩu cũng khá ổn. Cô từng thấy cảnh sát hộ khẩu ở đồn nhà mình, toàn là mấy chuyện rắc rối vặt vãnh nhưng ít ra không phải lúc nào cũng bước trên lưỡi dao như cảnh sát phòng chống ma túy.
Không biết nguyên chủ trong sách này có linh hồn riêng không, nếu cô ấy xuyên về thế giới của cô… Vương Tuyết Kiều âm thầm cầu chúc trong lòng: mong cô ấy không phải sửa PPT, cãi nhau trong mấy hội nghị đấu khẩu thì thắng được, không phải gánh đống việc rách nát và nhớ trả thẻ tín dụng đúng hạn.
Vương Tuyết Kiều vừa thay đồ vừa quan sát căn phòng mình ở.
Hướng bắc, khoảng mười mét vuông, chỉ có một giường đơn, một bàn học, một chiếc ghế và một chiếc tủ năm ngăn cao ngang ngực.
Trên tủ có một bức ảnh gia đình, phông nền là cảnh sơn thủy giả trông cực kỳ giả tạo, chắc là đạo cụ trong hiệu ảnh nào đó. Một cô gái ngồi giữa cặp vợ chồng cười rạng rỡ.
Trên bức ảnh còn có dòng chữ: “Kỷ niệm sinh nhật mười lăm tuổi của Vương Tuyết Kiều.”
Trên bàn học có một cái đồng hồ báo thức hiện rõ con số to tướng —— 7:10.
Ừm… bảy giờ mười, sao không gọi luôn là gần tám giờ nhỉ.
Vương Tuyết Kiều đi rửa mặt chải đầu rồi xách cái giỏ nhựa nhỏ đựng chai sữa thủy tinh rỗng xuống trạm sữa trong khu lấy sữa tươi.
Vừa bước ra khỏi hành lang, một cơn gió lạnh vù vù tạt thẳng vào mặt như gạch đập.
Lúc này Vương Tuyết Kiều cực kỳ hoài niệm thế kỷ hai mốt - thời sữa tươi có thể giao tận cửa, dù sao cửa vẫn phải ra nhưng muộn được một chút cũng tốt mà!
Khu tập thể này xây dựng từ đầu thập niên 80, cư dân đều là nhân viên của ba đơn vị lớn trong thành phố được phân nhà phúc lợi.
Cùng một đơn vị thì sống cùng một khu, hàng xóm của Vương Tuyết Kiều đều là đồng nghiệp của mẹ cô ở nhà máy điện tử, đúng nghĩa là nhìn cô lớn lên từ bé.
“Cháu chào bà Lý.”
“Đi lấy sữa à.”
“Vâng ạ.”
“Cháu chào chú Phùng.”
“Nghe nói cháu vào đồn công an làm rồi hả?”
“Vâng ạ!”
“Đấy là chỗ ăn lương nhà nước đấy, cứ làm cho chắc chắn nhé.”
“Vâng.”
“Vương Tuyết Kiều, hôm nay đi làm rồi hả?”
“Cháu chào cô Kiều ạ.”
Trước mặt là một người phụ nữ hơn bốn mươi, tóc uốn lọn nhỏ, chính là vợ của đồn trưởng Đỗ Chí Cương, tên Kiều San, đồng thời cũng là đồng nghiệp của mẹ cô, Trịnh Nguyệt Trân.
Theo lời bàn tán của mấy bà hàng xóm trong truyện thì Đỗ Chí Cương nhờ lấy vợ Kiều San làm ở nhà máy điện tử nên ba năm kết hôn là có nhà, tốt hơn nhiều so với phải xếp hàng ở đồn công an năm sáu bảy tám năm mới lấy được.
Thực ra vợ chồng họ rất tình cảm, khi Đỗ Chí Cương hy sinh, Kiều San khóc đến ngất mấy lần.
Giờ đây Kiều San tươi cười nhìn Vương Tuyết Kiều: “Ba mẹ cháu đã vất vả lo cho công việc này, lần này cháu không được làm vài ngày rồi bỏ đâu nhé.”
“Vâng, cháu nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của cô Kiều đâu ạ!” Vương Tuyết Kiều cười hì hì đáp.
Tại trạm sữa có một cụ bà lớn tuổi, là người sống cô đơn không nơi nương tựa trong khu phố.
Vương Tuyết Kiều lễ phép gọi một tiếng “Cháu chào bà ạ” rồi đưa thẻ sữa.
Bà cụ run run nhận lấy, dùng bút bi gạch chéo ngày hôm nay: “Mai bắt đầu đóng tiền sữa tháng sau rồi.”
“Vâng ạ!”
“Nói với mẹ cháu người làm tôn tháng sau mới về, bảo bà ấy lấy băng keo quấn tạm trước đi.”
“Ơ…?” Dù chẳng hiểu bà nói gì nhưng gật đầu trước cũng chẳng sai.
Vương Tuyết Kiều xách sữa tươi về nhà, kể lại lời bà cụ ở trạm sữa cho mẹ nghe rồi hỏi: “Mẹ ơi, cái gì phải lấy băng keo quấn thế?”
Trịnh Nguyệt Trân vừa múc cháo vừa thản nhiên đáp: “Sắp lạnh rồi, phải dùng bếp than, có đoạn ống khói nứt một khe, hôm nay mẹ đi mua băng keo to về quấn lại.”
Ở khu vực không có hệ thống sưởi trung tâm này, mùa đông nhiệt độ thấp nhất xuống đến âm hơn mười độ, nhiều gia đình đều đốt bếp than trong nhà, vừa để sưởi ấm vừa hong khô quần áo giặt mãi không khô.
Bếp than, ống khói nứt… Trong đầu Vương Tuyết Kiều lập tức hiện lên nguyên nhân bi kịch của nguyên chủ: khí than rò rỉ gây ngộ độc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

