Trước khi mất ý thức, trong khoảnh khắc cuối cùng suy nghĩ của Vương Tuyết Kiều là:
“Chắc mình sắp chết rồi… cuối cùng cũng không cần đi làm nữa…”
Đời người ngắn ngủi của Vương Tuyết Kiều có thể nói là cực kỳ phong phú.
Kinh tế khó khăn, lúc thì gặp phải sa thải, lúc thì công ty phá sản.
Để mưu sinh, cô thật sự đã làm qua đủ loại nghề, cái gì hot thì làm cái đó.
Ưu điểm lớn nhất của cô là học cái gì cũng nhanh lại rất kiên cường, bị dồn ép thì ngoài toán học ra thứ gì cô cũng biết.
Nói chung với cô, tìm một công việc sơ cấp không phải chuyện khó.
“Đã tám giờ rồi, còn chưa dậy! Sữa còn chưa lấy, ngày đầu đi làm đã muốn đi trễ hả!”
Thì ra đột tử chỉ là một giấc mơ, đi làm vẫn phải đi, thẻ tín dụng vẫn phải trả. Vương Tuyết Kiều bất đắc dĩ thở dài trong lòng.
Nhớ mang máng sáng nay còn có một cuộc họp, hình như phải thúc đẩy dự án nào đó, còn phải cãi nhau với mấy phòng ban nữa?
PPT đã làm xong, hôm qua tăng ca ở nhà đến tận hai giờ sáng mới gửi cho sếp mà sếp vẫn chưa phản hồi… À không, không phải sếp chưa phản hồi mà là lúc cô đứng dậy rót nước, cảm giác trong đầu có một luồng nóng dâng lên sau đó toàn thân bỗng chốc mất hết sức lực.
Haiz, cứ tưởng mình bị xuất huyết não mà chết rồi, hóa ra chỉ là buồn ngủ quá độ.
Vương Tuyết Kiều theo thói quen đưa tay sờ tìm điện thoại trên gối, muốn xem ông sếp chuyên nửa đêm ba giờ còn chưa ngủ kia có gửi ý kiến chỉnh sửa gì không để còn chửi thầm mấy câu cho tỉnh táo.
Sờ bên trái sờ bên phải, chẳng thấy gì hết.
Trong khoảnh khắc đó, cơn buồn ngủ của cô bay biến sạch sẽ, giật mình tỉnh táo: “Ôi trời ơi, cả gia tài của cô đều nằm trong đó mà!”
Cô vội vàng mở mắt.
Vừa mở mắt ra lại bị dọa cho một trận, xung quanh sao mà xa lạ thế này. Đèn trần nhà cô vốn chỉ là loại gắn áp sát trần đơn giản, một vòng tròn.
Nhưng cái đèn trần trước mặt lại lủng lẳng đầy quả cầu thủy tinh loè loẹt, có năm chao đèn nhưng chỉ lắp một bóng.
Trên bức tường đối diện giường dán lộn xộn tranh ảnh Thánh Đấu Sĩ Seiya, còn có một tấm poster đã cũ: một người đàn ông hoạt hình đội mũ rộng vành, che mặt, cưỡi ngựa đen, bên dưới in dòng chữ “ZORRO, 1981”.
Đến lúc này Vương Tuyết Kiều mới cảm nhận được từng mảng ký ức không thuộc về mình tràn vào đầu.
Đây không phải thế giới cô từng sống mà là trong một cuốn tiểu thuyết nam tần, loại có hẳn cả một tập đoàn phản diện, từ đại ca, em trai đại ca cho đến đàn bà của đại ca, ai nấy đều có tình có nghĩa, được khắc họa kỹ lưỡng, chết đi còn khiến người ta tiếc nuối.
Thời gian trong sách là năm 1991, địa điểm là thành phố Lục Đằng, tỉnh Hán Đông, khu Hải Thành… Ô hô, đây chắc chắn là khởi đầu cho một vụ án lớn.
Thân xác này cũng tên là Vương Tuyết Kiều, vừa tròn mười tám, sau khi tốt nghiệp trung cấp, mẹ nguyên chủ—Trịnh Nguyệt Trân—đã sắp xếp cho cô ấy vào phòng bảo vệ của nhà máy điện tử nơi bà làm việc, trở thành nữ nhân viên duy nhất.
Công việc chủ yếu là sắp xếp tài liệu, ghi chép tình hình bất thường rồi phân công trực ban này nọ.
Thực ra chả có việc gì nhiều ngoài chuyện khi sắp xếp ca trực phải cân nhắc ai muốn trực giờ nào.
Phần lớn thời gian chỉ là: “Đi làm, pha tách trà, cầm một xấp báo đọc cả ngày, tan làm.”
Nhà máy điện tử lúc này đang làm ăn phát đạt, ngay cả căn nhà hiện tại của gia đình cũng là nhà máy phân cho.
Những năm qua công nhân nhà máy bất kể nam hay nữ, chỉ cần đã kết hôn, nhiều nhất ba năm là chắc chắn được phân một căn hộ.
Có thể nói đây là chỗ làm mà rất nhiều người địa phương mơ ước.
Nhưng sau vài ngày đi làm nguyên chủ đã cảm thấy đó không phải cuộc sống mình mong muốn. Cô ấy khóc lóc làm ầm lên, nói không muốn làm nữa, cả ngày vô công rỗi nghề chẳng phải động não.
Trong nhà máy, nhiều đồng nghiệp chẳng có học vấn gì, người đã kết hôn thì buổi trưa tụm lại bàn chuyện mẹ chồng nàng dâu, người sắp nghỉ hưu thì bàn chuyện đối phó con dâu, chưa kết hôn thì tám chuyện đàn ông, mua sắm, thời trang mới nhất.
Dù sao cô ấy cũng là học sinh trung cấp, điểm đầu vào còn cao hơn cả phổ thông, nếu cứ tiếp tục ở chỗ này thì cả đời tiêu luôn, cô ấy không muốn sống một cuộc đời mà có thể thấy trước tận cùng ngay từ đầu.
Trịnh Nguyệt Trân tức muốn chết, hỏi cô ấy công việc tốt thế này mà không chịu làm chẳng lẽ còn muốn bay lên trời?
Từ nhỏ nguyên chủ đã mê đọc Kim Dung, Cổ Long, Tam Hiệp Ngũ Nghĩa, đầy đầu óc toàn chuyện hành hiệp trượng nghĩa làm đại hiệp, ước mơ từ bé là làm quân nhân hay cảnh sát. Vì thế cô ấy kiên trì tập luyện, chạy bền, rèn sức mạnh, còn theo thầy dạy võ ở dưới lầu học kungfu.
Ban đầu nghĩ vào phòng bảo vệ là nhượng bộ, không ngờ phòng bảo vệ chẳng oai phong trấn áp kẻ xấu gì cả mà chỉ suốt ngày ngồi văn phòng giết thời gian.
Thấy con gái từng ngày từng ngày sa sút, từ người từng dậy sáu giờ sáng chạy bộ nay biến thành kẻ ngày nào cũng đi trễ, cả ngày rầu rĩ uể oải.
Trịnh Nguyệt Trân vừa thương con vừa bất lực bèn tìm cách chuyển cô ấy từ phòng bảo vệ của nhà máy sang đồn công an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

