Khi Khương Mật tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn. Cô mơ màng trở mình, vừa mở mắt đã thấy một đôi mắt to tròn, đong đầy lo lắng đang nhìn mình chằm chằm.
"Mật Mật, em thấy trong người thế nào rồi? Có khát không? Có đói không em?" Khương Ngưng hỏi dồn dập, giọng vẫn còn hơi nghẹn lại. Đôi mắt chị sưng đỏ, rõ ràng là đã khóc rất nhiều.
"Chị hai, em khỏe lắm, thoải mái cực kỳ luôn! Sáng được xem phim, trưa được ăn thịt kho tàu ngon nhất trần đời, chị đừng lo cho em nữa nhé." Khương Mật ngủ một giấc dậy thấy người nhẹ nhõm hẳn, tinh thần cũng phấn chấn hơn.
Khương Ngưng cúi xuống ôm chầm lấy em gái, nức nở: "Cái đồ ngốc này, lỡ may lúc đó em trượt tay thì chị biết làm sao..."
Chị hận mình đã quá vô tâm, không hề hay biết em gái bị bắt nạt ở trường suốt bấy lâu nay. Cứ nghĩ đến cảnh Mật Mật trèo lên bệ cửa sổ tầng bốn, lòng chị lại thắt lại vì sợ hãi.
Khương Mật được chị ôm thì thích thú vô cùng, cô còn dụi đầu vào vai chị nũng nịu: "Chị hai ôm sướng thật đấy!"
Khương Ngưng dở khóc dở cười, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi bớt một nửa. Ba Khương nhanh chóng bưng tới một cốc nước ấm đã để nguội bớt: "Con uống nước đi đã."
Khương Mật được chị hai đỡ ngồi dậy, cô cầm cốc nước uống một hơi cạn sạch rồi cười tít mắt. Có ba mẹ thương, anh chị chiều, chị dâu lại tốt bụng, cô thấy mình đúng là người hạnh phúc nhất thế gian. Tiền tài, danh vọng kiếp trước cô đều có đủ, giờ đây cô chỉ muốn tận hưởng sự ấm áp này thôi. Nhan sắc thì khó thay đổi ngay được, chứ còn tiền bạc và địa vị, với một người từ tương lai như cô thì chẳng khó khăn gì.
Bây giờ là năm 1973, chỉ còn bốn năm nữa là khôi phục kinh tế và thi đại học. Trong thời gian này, cô có thể tạm thời xuống nông thôn, rồi sau đó tìm cách quay về thành phố sau.
Khương Ngưng lườm yêu: "Uống nước thôi mà cũng cười được!"
Khương Mật một tay ôm chị hai, một tay kéo tay ba: "Vì con thấy hạnh phúc quá mà."
"Uống nước mà đã thấy hạnh phúc thì lát nữa uống canh gà chắc con cười đến sáng mất." Khương Ngưng trêu chọc.
Ba Khương định múc cho cô ăn nhưng mẹ Khương lườm một cái: "Tay chân nó có làm sao đâu mà phải đút, để nó tự ăn."
Khương Mật cười hì hì: "Mẹ ơi, cả nhà mình cùng ăn cho vui."
Mẹ Khương xua tay: "Bây giờ chín giờ tối rồi, cả nhà ăn xong hết rồi. Thịt kho, bánh bao với canh gà đều để dành cho con hết đấy, mau ăn đi cho nóng."
Khương Mật ôm Tiểu Tương Bao vào lòng, hỏi nhỏ: "Thế anh hùng nhỏ có muốn ăn thịt gà không nào?"
Cậu nhóc gật đầu lia lịa: "Có ạ!" Rồi cậu nhóc hào hứng bò lên giường, xin ba Khương cái thìa: "Ông nội để cháu... để cháu đút cho cô út ăn!"
Bát canh gà hầm với nấm hương tỏa hương thơm nức mũi. Con gà mái già béo mầm được hầm kỹ nên nước dùng vàng óng ánh, phủ một lớp váng mỡ bóng bẩy, bên trên rắc thêm ít hành lá xanh mướt, trông cực kỳ bắt mắt và kích thích vị giác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)