Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Nữ Phụ Thanh Niên Trí Thức Đối Chiếu Tổ Ăn Dưa Hàng Ngày Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Khương Trạch vỗ vai em gái: "Tiền này nhà họ Vệ phải trả hết, em cứ yên tâm mà ăn, đừng có xót."

Nghe vậy, Khương Mật cười tít mắt: "Thế thì hầm luôn cả con đi anh!"

Cô vừa nói vừa khoa tay múa chân: "Anh ta nhấc bổng con lên khỏi mặt đất cả một đoạn thế này này, làm cổ con đau điếng."

Thực tế thì cô chỉ hổng chân khoảng hai mươi phân thôi, nhưng vì nguyên chủ vốn thấp bé (chỉ tầm mét năm tám) nên cảm giác bị nhấc bổng là có thật. Cô ôm lấy eo mẹ, nũng nịu: "Mẹ ơi, con chắc chắn là còn cao thêm được nữa đúng không mẹ?"

Mẹ Khương xót xa vô cùng: "Để mẹ xem cái cổ nào." Bà vuốt nhẹ phần sau gáy gầy guộc của con gái, thấy một lằn đỏ sẫm do cổ áo thắt lại. Chạm vào chỉ thấy toàn xương xẩu, bà không cầm được nước mắt: "Chắc chắn sẽ cao thêm mà, con mới 17 tuổi, vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn."

Bà lại trách khéo: "Nhưng mà Mật Mật này, lúc con trèo lên cửa sổ, lỡ may người ta không giữ kịp thì sao? Lần sau không được làm chuyện dại dột thế nữa, lỡ trượt tay một cái thì mẹ biết làm thế nào?"

Khương Mật cười hì hì: "Thì con chờ mẹ chạy lại cứu con mà, chẳng lẽ mẹ lại nỡ đứng nhìn con nhảy xuống sao?"

Mẹ Khương lườm yêu: "Thật không đấy?"

"Thật mà mẹ, con còn chưa ăn đủ thịt kho tàu mà, sao nỡ chết được." Khương Mật láu lỉnh đáp.

"Cái mồm con đúng là... Nhớ là đừng có nói chuyện này với ai, đặc biệt là Khương Thư Âm, từ nay về sau cứ tránh xa con bé đó ra. Thôi nằm xuống ngủ một lát đi, mẹ ngồi đây trông cho." Mẹ Khương đỡ cô nằm xuống, ân cần chỉnh lại chăn màn.

Khương Mật quả thực thấy mệt, thân thể này quá yếu ớt, vừa nhắm mắt lại đã chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị. Cô ngủ một mạch rất lâu, mẹ Khương cứ ngồi đó lặng lẽ ngắm nhìn con gái. Đây là đứa con bà đã dốc hết tâm sức chăm sóc suốt 17 năm qua.

Bà có năm người con, Khương Mật là út, lại là đứa ốm yếu nhất nên được bà cưng chiều nhất. Bà nhận ra sau lần này, con gái mình dường như đã thay đổi, trở nên thông minh và sắc sảo hơn hẳn. Người ta thường nói những người sau một trận ốm thập tử nhất sinh thường bị "thứ gì đó" nhập vào, nhưng mẹ Khương tuyệt đối không nghi ngờ, vì sự lanh lợi này của Khương Mật rất giống với lúc cô còn nhỏ.

Khương Mật bắt đầu yếu đi từ năm lên năm tuổi, và mụn bắt đầu mọc từ năm tám tuổi. Trước đó, cô bé là một đứa trẻ cực kỳ thông minh, học gì biết nấy, luôn đứng đầu lớp và miệng lưỡi ngọt xớt. Nhưng sau mười tuổi, trí nhớ cô bắt đầu giảm sút, tính tình cũng trầm lặng hẳn đi. Mọi nét tinh hoa dường như đã bị ông trời thu lại hết.

Mẹ Khương chắp tay khẩn cầu, mong sao bao nhiêu xui xẻo cứ đổ hết lên đầu bà, chỉ xin ông trời hãy đối xử tốt với Mật Mật của bà thêm một chút, chỉ một chút thôi là đủ rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc