Tiếng khởi động vừa vang lên, Phó Hiểu lại được mở mang tầm mắt thêm một lần nữa.
“Ối trời đất quỷ thần ơi…”
Phó Hiểu nhìn mọi thứ trước mắt mà không nhịn được thốt lên kinh ngạc. Cái máy tính này rõ ràng là một bộ điều khiển!
Trên màn hình chỉ có hai phần mềm.
Một cái là “Máy móc”. Mở ra xem thì là phần cài đặt hình thức thành phẩm sau khi máy xử lý. Ví dụ như bắp, sau khi đi qua máy, muốn biến thành bột bắp hay hạt bắp đều có thể thiết lập.
Phần mềm còn lại ghi là “Thương thành”. Vừa mở ra, bên trong toàn là hàng hóa bày ra la liệt, thứ gì cũng có.
“Ha ha ha ha…”
Phó Hiểu không nhịn được bật cười thành tiếng. Lần này khỏi cần lo mua gia súc ở đâu nữa rồi. Trong thương thành này cái gì cũng có: gà, vịt, ngỗng, bò, dê, heo, đủ loại gia súc gia cầm. Riêng gà thôi cũng chia đủ chủng loại, gà đẻ trứng, gà thịt, gà rừng… muốn loại nào có loại đó.
Chủng loại đúng là quá đầy đủ.
Cô thêm hết những con vật mình muốn vào danh sách mua hàng rồi bấm đặt đơn.
Màn hình lập tức hiện thông báo: Số dư không đủ, vui lòng nạp tiền.
Nạp kiểu gì đây?
Cô lấy từ trong hộp ra một trăm đồng thử xem, trên máy tính hiện lên dòng nhắc nhở: Vui lòng giao dịch bằng vàng.
Chỉ có thể dùng vàng để giao dịch?
Phó Hiểu lấy từ tầng hầm ra hai thỏi vàng, đặt lên bàn rồi bấm nạp tiền.
Ngay sau đó, hai thỏi vàng biến mất, màn hình hiển thị nạp tiền thành công, số dư: 200000.
Cụ thể quy đổi thế nào thì cô cũng chịu, chẳng biết tính ra sao.
Trước tiên cứ xem sức mua thế nào đã. Hai thỏi vàng mua được bao nhiêu đồ, trong lòng cô cũng sẽ có chừng mực.
Cô mua mười con gà đẻ trứng, mười con gà thịt, mười con vịt đẻ trứng, thả hết vào khu rừng quả.
Lại mua một con bò sữa, một con bò thịt, một con dê cái, một con dê đực, thả vào chuồng.
Cuối cùng mua thêm hai con heo, cho vào chuồng heo.
Trên thương thành, cô còn thấy mấy loại trái cây trong không gian chưa có như dâu tây, cherry, sầu riêng… Cô mua luôn rồi bấm trồng.
Phó Hiểu thao tác một lát, càng lúc càng cảm thấy chiếc máy tính này có thể điều khiển toàn bộ không gian.
Khí gas, điện trong biệt thự đều có thể mua trên thương thành.
Thứ hấp dẫn nhất là trong đó còn bán nước linh tuyền. Phần giới thiệu ghi có sơ cấp, trung cấp và cao cấp. Thường xuyên sử dụng linh tuyền có thể làm đẹp dưỡng nhan, bồi bổ cơ thể. Đương nhiên cấp bậc càng cao, hiệu quả càng tốt.
Chỉ là hơi đắt. Riêng linh tuyền sơ cấp đã cần 10000000. Tính ra là bao nhiêu thỏi vàng ấy nhỉ?
“…”
Toán không tốt, cô cũng không tự làm khó mình nữa.
Phó Hiểu hơi tiếc tiền, thôi cứ để đó đã.
Cô rất thích uống mật ong, bèn mua thiết bị chuyên dùng cho ong mật, lại mua một trăm con ong chúa thả vào không gian.
Sau đó cô mua thêm rất nhiều đồ dùng sinh hoạt.
Nhìn lại số dư, vẫn còn hơn bảy mươi nghìn. Sức mua cũng gần giống thời hiện đại, còn có thể chấp nhận được.
Cô xem phần “trang bị hiện có” trên thương thành, bên trong có vài dòng giới thiệu đơn giản.
Biệt thự cấp một: hẳn là căn biệt thự hiện tại trong không gian, độ thoải mái ba sao. (Tặng kèm ban đầu) Có thể nâng cấp.
Máy móc cấp một: có thể gia công các loại cây trồng. (Tặng kèm ban đầu) Có thể nâng cấp.
Hồ suối nước nóng sơ cấp: có thể giảm mệt mỏi hiệu quả. (Thời gian dùng thử còn 29 ngày) Có thể nâng cấp.
À, hóa ra cái hồ suối nước nóng này là dùng thử một tháng.
Cô chỉ có thể nói, hình thức tiếp thị này đúng là quá hiện đại, quá thông minh.
Hết thời gian dùng thử, đã quen với sự tồn tại của suối nước nóng rồi, tất nhiên sẽ muốn mua.
Cô tìm thấy hồ suối nước nóng trong thương thành. Nó cũng chia cấp bậc: cấp một, cấp hai, cấp ba. Không cần nói cũng biết cấp càng cao hiệu quả càng tốt, dĩ nhiên cũng càng đắt.
Hồ suối nước nóng cấp một có giá 2000000.
Ái chà, đúng là không rẻ chút nào.
Máy móc cấp hai thì thông minh hơn, có thể làm vài món ăn chín đơn giản.
Đương nhiên cũng đắt hơn, nhưng cái này cô mua nổi, giá bằng hai thỏi vàng.
Có điều hiện tại chưa cần thiết. Đồ bếp hiện đại trong biệt thự cô dùng rất thuận tay, nấu nướng cũng không có gì khó. Cô chỉ không biết nhóm bếp đất thôi.
Vẫn phải tiết kiệm một chút. Vàng là thứ giữ giá mà. Đời sau giá vàng cao nhất có lúc lên đến mấy trăm một gram, vàng chính là viên gạch mở đường cho công cuộc làm giàu của cô. Dù sao cấu hình hiện tại của không gian đã khiến cô rất hài lòng rồi, không cần mua thêm gì nữa.
Cuối cùng, cô nạp thêm điện và gas cho biệt thự.
Phó Hiểu cố nén ham muốn mua sắm, đóng máy tính lại. Nhìn quyển sách y trong tay, lúc này cô cũng đọc không vào nữa, bèn cất sách về giá rồi quay lại phòng ngủ, nằm lên giường ngủ.
Mơ mơ màng màng, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi cửa. Phó Hiểu nghe ra đó là giọng Vương Mai, liền mặc kệ cô ta, trực tiếp chìm vào giấc ngủ.
Ngoài cổng, có một người vẫn kiên trì gõ cửa.
“Hiểu Hiểu… Hiểu Hiểu…”
“Phó Hiểu…”
Gõ cả nửa ngày vẫn không thấy ai ra mở cửa, mấy nhà hàng xóm bên cạnh đã bắt đầu mắng mỏ. Cô ta nghiến răng, nhỏ giọng chửi một câu, cũng không dám tiếp tục gõ nữa.
Nhưng mục đích chưa đạt được mà cứ thế về nhà, cô ta không cam lòng.
Ánh mắt cô ta oán độc nhìn chằm chằm vào cổng nhà họ Phó, trong lòng tràn đầy căm hận Phó Hiểu.
Dựa vào cái gì mà hai người đều là con gái, đãi ngộ lại khác nhau một trời một vực?
Từ nhỏ cô ta đã không được cha thương mẹ yêu, phải giặt quần áo, nấu cơm cho anh trai em trai trong nhà, làm đủ loại việc nhà. Ngay cả việc đi học cũng là vì để cô ta trông nom em trai nên người nhà mới miễn cưỡng đồng ý.
Cô ta hâm mộ việc người nhà Phó Hiểu đều đối xử tốt với cô.
Hâm mộ từ nhỏ Phó Hiểu đã có quần áo mới và đồ ăn vặt.
Sự hâm mộ ấy dần dần biến thành ghen tỵ.
Cô ta không chịu nổi việc người khác sống tốt hơn mình. Nghe tin ông ngoại Phó Hiểu qua đời, cô ta đã vui vẻ rất lâu. Cô ta cho rằng cuộc sống sau này của Phó Hiểu cũng sẽ giống như mình.
Nhưng rồi cô ta lại nghĩ, hai ông bà nhà họ Phó đi rồi, vậy tiền nhà họ Phó chẳng phải đều thuộc về một mình Phó Hiểu sao?
Ý nghĩ này khiến mắt cô ta lóe lên.
Cô ta biết tính Phó Hiểu mềm yếu, rất dễ lừa.
Lúc đi học, chỉ cần nói vài lời ngon ngọt trước mặt cô, giả vờ đáng thương một chút, cô sẽ cho mình ít đồ.
Nhưng sau khi nhận được những thứ ấy, trong lòng cô ta không hề có chút biết ơn nào. Cô ta luôn cảm thấy Phó Hiểu đang khoe khoang, đang bố thí.
Trong lòng cô ta ngày càng mất cân bằng.
Nhớ tới những lời mình nghe lén được trước khi ra khỏi nhà, oán hận trong lòng cô ta càng không sao kìm được. Cô ta mới mười bốn tuổi, vậy mà trong nhà đã tìm sẵn nhà chồng cho cô ta. Đó là một người lớn hơn cô ta hơn mười tuổi, chỉ vì bên kia cho thêm một trăm đồng tiền sính lễ mà người nhà đã chuẩn bị bắt cô ta nghỉ học, gả cô ta qua đó!
Vương Mai biết vì sao. Còn không phải vì anh trai muốn cưới vợ nên họ định bán cô ta đi sao?
Cô ta không muốn hy sinh vì cái nhà ấy. Cô ta nhất định phải tự cứu mình. Có tiền là được, chỉ cần có tiền, người nhà sẽ không thể bán cô ta. Cô ta lại nghĩ đến nhà họ Phó.
Nhà họ Phó có tiền, nên giúp cô ta mới phải.
Người lớn nhà họ Phó đều chết sạch rồi, trong nhà chỉ còn một mình Phó Hiểu. Phó Hiểu lại dễ nói chuyện như vậy, chỉ cần dỗ dành cho tốt, chắc chắn có thể moi được không ít lợi ích.
“Phó Hiểu… Phó Hiểu…”
“Phó Hiểu! Vì sao mày không mở cửa? Bây giờ mày chỉ là một đứa mồ côi, tao chịu đến làm bạn với mày thì mày phải biết tiếp nhận chứ! Tao đã nịnh bợ mày ở trường lâu như vậy, mày nên giúp tao mới phải!”
Oán hận trong lòng Vương Mai không ngừng sinh sôi, từ một mầm non dần lớn lên mạnh mẽ, có xu thế phát triển thành một cây đại thụ che trời.
U ám phủ đầy gương mặt. Khuôn mặt vốn thanh tú vì dữ tợn và hận thù mà trở nên vặn vẹo, xấu xí vô cùng.
Mặc kệ người bên ngoài đang nghĩ gì, người trong không gian không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Trên chiếc giường lớn ba mét, người nào đó đã ngủ say. Gương mặt nhỏ đỏ hồng, khóe môi còn mang ý cười, cũng không biết có phải đang mơ một giấc mơ đẹp hay không.
“…”
Trưa hôm sau.
Trong phòng khách nhà họ Phó ngồi đầy người. Phó Hiểu bị một đám thím bên ủy ban khu phố vây ở giữa.
Mọi người mồm năm miệng mười không ngừng an ủi cô.
“Hiểu Hiểu à, cháu yên tâm, nhà nước sẽ không bỏ mặc cháu đâu. Cháu có suy nghĩ gì cứ nói ra, lãnh đạo sẽ cố gắng đáp ứng cho cháu.”
“Đúng vậy đó. Con bé còn chưa thành niên, lại là thân nhân liệt sĩ. Trước đó lãnh đạo bên bệnh viện chẳng phải đã đến rồi sao? Không biết bên đó sắp xếp thế nào?”
“Lãnh đạo ủy ban khu phố đều ở đây cả. Hiểu à, có suy nghĩ gì cháu cứ nói ra, họ sẽ giải quyết cho cháu. Đừng nghĩ quẩn nữa. Nhìn gương mặt nhỏ này xem, bệnh một trận mà gầy đi rồi…”
Phó Hiểu cố gắng duy trì thiết lập yếu đuối của nguyên chủ. Cô nhìn vị lãnh đạo đang ngồi phía trên, dụi đôi mắt đỏ hoe rồi nói:
“Cảm ơn các chú các dì. Ông ngoại cháu đã sắp xếp chỗ đi cho cháu rồi, bên quê nhà mấy ngày nữa sẽ có người đến đón.”
“Bé Hiểu à, không sao đâu. Nếu ông ngoại cháu đã sắp xếp rồi, sau này có chuyện gì cháu có thể viết thư cho chúng tôi.” Các vị lãnh đạo đều ôn hòa nói.
“Hiểu Hiểu à, còn chuyện này nữa. Vì cháu còn chưa thành niên, bên bệnh viện sẽ cấp tiền nuôi dưỡng cho cháu đến khi đủ mười tám tuổi. Ngoài ra còn có tiền tuất của ông ngoại cháu, mỗi tháng đều sẽ phát đúng hạn cho cháu. Nếu cháu muốn về quê, nhớ tới đây một chuyến để đổi địa chỉ. Đến lúc đó tiền tuất sẽ được nhận ở quê cháu.”
Lãnh đạo ủy ban khu phố căn dặn cặn kẽ một phen rồi dẫn mọi người rời đi.
Đương nhiên vẫn có vài người không muốn từ bỏ cơ hội chiếm lợi từ một cô bé mồ côi. Chẳng hạn như có một bác gái bước đến trước mặt cô, nói:
“Hiểu Hiểu à, cháu thật sự muốn về quê sao? Ở nông thôn làm sao tốt bằng thành phố chúng ta được. Ở nông thôn còn phải chịu đói nữa. Nếu không được thì cháu đến nhà thím đi. Nhà thím có mấy chị trạc tuổi cháu, có thể chơi cùng cháu.”
Bác gái trước mặt tuy trên mặt mang nụ cười đoan trang, nhưng lòng tham trong mắt lại không che giấu được.
Phó Hiểu cúi đầu, giọng nói yếu ớt truyền ra:
“Ông ngoại cháu đã sắp xếp rồi ạ.”
Cô nhỏ giọng nói cảm ơn với người bên ngoài, sau đó đóng cổng lại.
Mặc kệ bên ngoài có tức giận đến mức nào, cô trực tiếp đi vào trong nhà.
Phó Hiểu mặt không cảm xúc đứng bên cửa sổ, nhìn đám người bên ngoài dần tản đi.
Cô bắt đầu nghĩ xem cuộc sống sau này nên sắp xếp thế nào.
Trước hết phải hoàn thành lời dặn trong thư của ông ngoại.
Trong một phong thư, ông ngoại có nói, ông muốn về nhà…
Vậy thì đưa ông về nhà thôi.
Hơn nữa, trong thư, từng câu từng chữ của ông đều là muốn cô về quê sống. Phó Hiểu lờ mờ hiểu được ý của ông.
Hình như ông đang cảnh báo cháu gái mình rằng Thượng Hải không an toàn.
Vậy những kẻ trong bóng tối muốn lấy mạng cô đang ở Thượng Hải?
Đám tiểu nhân chiếm lợi ngoài sáng thì dễ xử lý. Chỉ cần cô giữ vững lập trường, sẽ không ai dám công khai ức hiếp cô.
Dù sao ông ngoại cô cũng là liệt sĩ.
Nhưng nếu kẻ trong bóng tối không ra tay, cô thật sự không biết chúng trốn ở đâu.
Huống chi dị năng của cô hiện tại đều ở trạng thái ban đầu, mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu. Đánh không lại thì tất nhiên phải tránh đi. Cứng đối cứng không phải phong cách của cô, cũng không cần thiết.
Hiện tại điều quan trọng nhất là tìm một nơi yên tĩnh, nâng cao năng lực của bản thân. Nhưng cô sẽ không xuống ruộng làm công đâu.
Trong không gian của cô có nhiều vật tư như vậy, nằm không cả đời cũng không chết đói. Không cần vì giả vờ cho giống người thời này mà đi làm công.
Phó Hiểu bực bội gãi đầu.
“Nghĩ nhiều như vậy làm gì… Trước tiên cứ tiếp xúc với người bên quê đã rồi tính.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

