Đúng rồi, còn cả vợ chồng Tô Vĩnh Thạch nữa.
Hai người này tuy không biết chuyện Triệu Bân từng phạm, lại bị kẻ có ý đồ lợi dụng, nhưng bản thân cũng chẳng tốt lành gì.
Chỉ cần bọn họ chịu khó hỏi han một chút, đã có thể biết Triệu Bân là loại người gì.
Vậy mà vì muốn bợ đỡ phó xưởng trưởng Triệu, vì sốt ruột chuyện chuyển chính thức, họ vội vàng đưa cháu gái lên huyện, khiến nguyên chủ bị tên súc sinh Triệu Bân tính kế...
Nghĩ lại cũng chua chát. Cuối cùng vợ chồng Tô Vĩnh Thạch cũng chẳng có kết cục gì tốt.
Dưới sự tính toán của Thẩm Như Ý, hai người không những phải xám xịt lăn về thôn Hoàng Khê, Tô Vĩnh Thạch còn bị người ta đánh gãy chân, ngay cả đứa con bảo bối Tô Kim Bảo của bọn họ cũng bị bắt cóc, bặt vô âm tín...
Tô Hòa cân nhắc một lát, quyết định đi theo Tô Vĩnh Thạch chuyến này.
Thứ nhất, tìm cách giải quyết tên súc sinh Triệu Bân.
Thứ hai, cô muốn kiếm tiền thì sau này kiểu gì cũng phải lên huyện. Lần này đi coi như thăm đường.
Tô Hòa chạm vào nốt ruồi son nơi khóe mắt, thầm niệm: "Sàn giao dịch, tôi muốn nạp tiền.
Nhắc cho cậu biết, ban nãy cậu nói tính theo ngày phát hành để tính tỷ giá, chứ không phải tính theo sức mua."
Đủ ba mươi giây, giọng máy móc mới vang lên:
[Tỷ giá quy đổi tiền tệ năm 1879 là 1:3000, có nạp không?]
"Có."
Tô Hòa nhìn thấy số dư hiển thị: 15000 tệ.
Cô vốn còn định sau này kiếm thêm ít tiền đồng nữa!
Tô Hòa vừa lẩm bẩm trong lòng vừa dùng ý niệm mua sắm.
Cô mua toàn là đồ để phòng thân. Sàn giao dịch có sẵn không gian lưu trữ, có thể tạm cất ở bên trong.
Còn vật tư cho nhà họ Tô thì đợi lên huyện vào hợp tác xã cung tiêu tìm hiểu tình hình đã rồi mua, tránh lộ sơ hở.
Về nguồn tiền, trước đó bà cụ Tô vẫn luôn nghi ngờ nguyên chủ mang tiền từ nhà họ Thẩm về. Vừa hay có thể lấy chuyện này làm cớ cho qua.
Thực tế, lúc nguyên chủ trở về, vợ chồng nhà họ Thẩm không đưa cho cô ta tiền. Bình thường cô ta cũng không có thói quen tích cóp, căn bản chẳng có tiền.
Tô Hòa vẫn thấy hơi yếu, bèn mua một phần canh gừng nóng, lén lút uống.
Uống xong mồ hôi vã ra khắp người, cô thiếp đi...
Hôm nay bữa tối do bà cụ Tô nấu. Hiếm khi trong cháo ngô loãng không trộn rau dại. Ngoài dưa muối, bà ta còn xào một đĩa trứng.
Bà cụ Tô cố ý đặt đĩa trứng xào trước mặt Tô Vĩnh Thạch, rõ ràng là chuẩn bị riêng cho đứa con thứ hai mà bà ta cưng nhất.
Tô Hòa chẳng quan tâm. Cô đưa đũa gắp một miếng trứng thật to.
Sắc mặt bà cụ Tô lập tức sầm xuống. Chưa kịp nói gì, Tô Hòa đã gắp miếng trứng đó bỏ vào bát ông cụ Tô.
"Ông nội, ông làm công vất vả, ăn chút trứng bồi bổ."
Lời sắp bật ra tới miệng của bà cụ Tô chỉ có thể nuốt ngược lại.
Tô Hòa nhìn ra rồi: tuy bà cụ Tô la lối ầm ĩ nhất, nhưng người thật sự làm chủ trong nhà là ông cụ Tô. Vậy nên cần nịnh thì vẫn phải nịnh.
Ông cụ Tô rất bất ngờ. Con cháu trong nhà một đống, vậy mà chưa từng có ai gắp thức ăn cho ông, càng đừng nói tới việc bảo ông vất vả.
Ông lão hơi không được tự nhiên, ho khan một tiếng: "Cháu cũng ăn đi, mọi người đều ăn."
Tô Tiểu Mãn chờ đúng câu này, lập tức gắp một đũa.
Vợ chồng Tô Vĩnh Quốc lại vẫn chỉ gắp dưa muối.
Tô Hòa trực tiếp bưng đĩa trứng, dồn hết trứng vào bát của hai người.
"Ây da, tay run mất rồi."
Bà cụ Tô: "..."
Nếu không phải nghĩ tới hôn sự mà con trai thứ hai vừa nói, bà ta thật sự muốn cầm gậy nhóm lửa quất con nha đầu chết tiệt này thành chiếc lá nhỏ bay trong gió!
Vợ chồng Tô Vĩnh Quốc luống cuống không biết làm sao. Tô Hòa cười tủm tỉm nói: "Ba, mẹ, hôm nay lúc bà nội nấu cơm có nói rồi: hai người là lao động trụ cột trong nhà, phải bồi bổ cho tốt. Đĩa trứng này là bà nội cố ý xào cho hai người đó."
Bà cụ Tô: ... tôi có mơ cũng chưa từng nói cái thứ lời ma quỷ đó!
Vợ chồng Tô Vĩnh Quốc lập tức cảm động vô cùng. Triệu Thúy Nga thậm chí mắt còn đỏ hoe.
Hai người nhìn bà cụ Tô, ánh mắt y như gà con nhìn gà mẹ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
