"Phó xưởng trưởng Triệu ở xưởng dệt bọn con có một đứa con trai tên Triệu Bân, năm nay hai mươi lăm, tướng mạo khôi ngô, nho nhã lịch sự.
Mắt bà cụ Tô sáng rực: "Thật à? Con nha đầu chết tiệt đó lại có số tốt vậy sao?
Con còn chưa biết à? Con nha đầu chết tiệt đó hôm qua nhảy sông, được một người rừng cứu lên. Ta đang lo nó không gả nổi đây!
Với lại nó làm cái gì cũng không biết, ngày nào cũng xị mặt đưa đám, thằng con trai phó xưởng trưởng Triệu có thể coi trọng nó à?"
Thật ra Tô Vĩnh Thạch đã nghe chuyện Tô Hòa nhảy sông từ lúc còn ở công xã rồi, vì trong thôn Hoàng Khê có người coi đây là chuyện lạ để đem đi rêu rao.
Tô Vĩnh Thạch vốn còn lo việc này không thành, nghe vậy lại cảm thấy ông trời cũng đang giúp mình.
"Mẹ, không nói cái đó có phải người rừng hay không, cho dù là người rừng thì cũng chẳng sao. Bây giờ là xã hội mới, không còn nói cái kiểu "dính áo lộ tay áo" là thất tiết như trước.
Hơn nữa, thanh niên thành phố không giống thanh niên nông thôn. Nghe nói Tiểu Hòa từ tỉnh thành về, lại xinh đẹp, con trai phó xưởng trưởng Triệu rất ưng.
Con chỉ sợ anh cả chị dâu không đồng ý. Dù sao Tô Hòa vừa mới nhận về, bọn họ có khi còn muốn giữ con bé ở bên thêm mấy năm."
"Bọn họ biết cái gì chứ! Con gái gả tốt mới là chuyện quan trọng nhất. Với lại chuyện trong nhà còn chưa tới lượt bọn họ làm chủ!
Chuyện này cứ giao cho ta. Sáng mai con dẫn con nha đầu chết tiệt đó lên huyện."
...
Tô Hòa không nghe tiếp nữa, rón rén quay về gian tây.
Tô Tiểu Mãn chớp chớp mắt, cũng lon ton theo sau.
Cô bé chua chát nói: "Chị Như Ý nói rồi, gả vào huyện thành là chuyện tốt lớn. Sau này sẽ được ăn ngon uống sướng. Chị đúng là cái gì... họa cái gì... phúc!"
Tô Hòa nhìn dáng vẻ vừa ghen vừa hậm hực của cô bé, cạn lời.
Con nhóc này đã bị Thẩm Như Ý làm lệch hẳn rồi.
May mà tuổi còn nhỏ, vẫn còn cơ hội sửa lại.
"Em muốn nói "nhờ họa được phúc" đúng không? Sau này học hành cho tốt, đừng để thành ngữ cũng nói không trọn.
Với lại dựa núi núi đổ, dựa sông sông trôi, chỉ có tự mình mạnh lên mới không sợ gì cả.
Ví dụ như bánh bông lan trong tay em, em phải nhìn sắc mặt bà nội mới ăn được. Nếu em có bản lĩnh, muốn mua bao nhiêu cũng mua được bấy nhiêu."
Tô Tiểu Mãn chẳng coi là gì, nhưng nhìn bánh bông lan trong tay, cô bé cảm thấy lúc này vẫn đừng chọc chị xấu cho lành, kẻo bị đòi lại bánh.
Thế là cô bé nói qua loa: "Ừ, chị nói có lý. Thôi... em đi học đây!"
Nói xong, cô bé nhảy qua cửa sổ ra ngoài.
Tô Hòa: "..."
Muốn sửa lại con nhóc này, đúng là còn dài dài!
Nhưng thứ cô quan tâm hơn là chuyện Tô Vĩnh Thạch vừa nói.
Lúc đó Tô Hòa vì thấy nữ phụ trùng tên mình nên tò mò bấm vào truyện niên đại ấy.
Kết quả lướt qua phát hiện tam quan của truyện lệch không phải dạng vừa, tức tới mức mới đọc nửa chừng đã bỏ, nên rất nhiều chi tiết cô không nhớ rõ.
Vừa rồi nghe Tô Vĩnh Thạch nhắc tới Triệu Bân, cô mới sực nhớ đến tình tiết trong sách.
Thẩm Như Ý không có bản lĩnh biết trước, đương nhiên không biết nguyên chủ bị cô ta kích thích đến mức nhảy sông. Thế nên khi đi qua huyện thành, cô ta tìm người bày một độc kế.
Triệu Bân đúng là trông người ra người, nhưng lại là thứ mặt người dạ thú.
Năm ngoái hắn làm nhục một cô gái, khiến cô gái đó phát điên.
Nhà họ Triệu dùng tiền bịt miệng khổ chủ, nói hai người yêu đương, còn bảo cô gái kia vốn đã có bệnh tâm thần. Chuyện này cứ thế chìm xuống.
Triệu Bân gặp nguyên chủ xong thì bị vẻ đẹp của cô mê mẩn.
Trong lòng nguyên chủ chỉ có tên cặn bã Tề Viễn Sinh, đương nhiên chẳng cho hắn sắc mặt tốt.
Không ngờ Triệu Bân lại bỏ thứ gì đó vào chai nước ngọt của nguyên chủ.
Tuy cuối cùng hắn không toại nguyện, nhưng nguyên chủ vẫn bị kích thích nặng, để lại bóng ma tâm lý, cực kỳ bài xích việc đàn ông chạm vào.
Không chỉ vậy, Triệu Bân còn đi khắp nơi tung tin đồn rằng nguyên chủ quyến rũ hắn, khiến danh tiếng nguyên chủ rơi xuống đáy. Rất lâu sau đó cô ta thậm chí không dám bước ra khỏi cửa.
Hồi đó Tô Hòa đọc tới đây, chỉ hận không thể chui vào sách mà chém chết Triệu Bân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)