Chuyện Lộ Tài sai mẹ đến dạm ngõ là làm kín đáo, dân làng vẫn chưa ai biết. Tần Thi đương nhiên không muốn rước thêm phiền phức nên tùy tiện tìm một cái cớ.
Cảm thấy không chịu nổi sự nhiệt tình quá mức này, Tần Thi vờ hắt hơi một cái, tỏ vẻ mệt mỏi rồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Các bà thím thấy vậy cũng tự động hạ thấp giọng xuống.
Chẳng mấy chốc, xe lừa đã chật kín người. Tần Thi rúc vào một góc, cảm giác xương cốt như muốn rời ra vì xe xóc nảy.
Sau hai tiếng đồng hồ chịu trận, cuối cùng cô cũng đến được trấn trên. Các bà thím lập tức tản đi mỗi người một ngả. Ông Lý gọi với theo: "Bốn giờ chiều tôi quay về nhé, bà con chú ý thời gian! Ai đến muộn là tôi không đợi đâu đấy!"
"Biết rồi, biết rồi!"
Tần Thi là người xuống xe cuối cùng. Cô tò mò quan sát thị trấn những năm 80, chậm rãi rảo bước vào trung tâm. Phải công nhận, cảnh tượng chẳng khác gì trên phim ảnh, mang đậm dấu ấn thời đại. Và... cũng nghèo thật sự.
Tần Thi đi dạo một vòng, phát hiện chẳng có cửa hàng nào ra hồn, đành ghé vào Cung Tiêu Xã. Nhưng vào trong rồi cô mới thấy thất vọng, đồ đạc bên trong chẳng có thứ gì lọt vào mắt xanh của cô. Vải vóc nếu không xám xịt thì cũng là màu tối tăm, ngay cả một xấp vải đỏ tươi cũng chẳng tìm thấy.
Cô nhân viên bán hàng vênh váo, liếc xéo Tần Thi một cái rồi nói giọng khinh khỉnh: "Vải đỏ hiếm lắm, cô có mua hay không thì bảo! Không mua thì tránh ra, đừng cản đường người khác."
Tần Thi không buồn đáp lời, xoay người bỏ đi luôn. Cô nhân viên nhìn theo bóng lưng cô, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt: "Thứ nghèo kiết xác. Xinh đẹp thì ích gì? Đến miếng vải còn chẳng mua nổi."
Sau khi nếm trải đủ sự "kiêu ngạo" của nhân viên phục vụ và sự nghèo nàn của hàng hóa thời này, Tần Thi chẳng còn hứng thú đi dạo nữa. Cô rẽ vào tiệm cơm quốc doanh. Cô đói rồi.
Vừa bước vào, nhân viên phục vụ chẳng thèm ngẩng đầu nhìn cô, chỉ gõ gõ vào tấm bảng treo trên cửa sổ, cộc lốc nói: "Muốn ăn gì thì tự chọn đi."
Tần Thi nhìn thực đơn viết trên bảng, món đặc sắc hôm nay là "Thịt kho tàu" và "Sủi cảo nhân thịt lợn".
Cô quyết định chọn sủi cảo.
Thịt kho tàu tận 4 đồng, đắt quá! Sủi cảo 1 đồng thì cô còn kham nổi.
"Đợi đấy." Người phục vụ nói xong lại tiếp tục cúi đầu đọc sách.
Tần Thi định tìm chỗ ngồi, chợt nghe thấy tiếng kêu hoảng hốt phát ra từ cái bàn duy nhất có khách trong tiệm.
"Thông Thông! Thông Thông, con làm sao thế này?"
Tần Thi nhìn kỹ, đứa bé ngồi cạnh người phụ nữ kia mặt mũi đã đỏ gay, miệng há hốc nhưng không phát ra được âm thanh nào, đôi bàn tay nhỏ xíu đang ra sức cào cấu lấy cổ họng mình. Người phụ nữ bên cạnh thì cuống cuồng, chỉ biết hét lên trong sợ hãi.
Vẻ mặt Tần Thi lập tức nghiêm nghị. Cô lao tới, bế thốc đứa bé lên, đặt nó nằm sấp dọc theo cánh tay mình, đầu hướng xuống dưới. Bàn tay kia của cô khum lại, vỗ mạnh và dứt khoát vào giữa hai xương bả vai của đứa trẻ.
Chỉ sau vài cú vỗ, nửa cái sủi cảo mắc kẹt trong cổ họng văng ra ngoài. Đứa bé lập tức "òa" lên khóc nức nở.
Tần Thi đặt nó xuống đất, nhẹ nhàng kiểm tra miệng và cổ họng đứa bé, thấy đã thông thoáng hoàn toàn mới thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ đứa bé lúc này mới hoàn hồn, nhưng thay vì dỗ dành, bà ta lại kéo đứa nhỏ lại và bắt đầu đánh mắng, vừa kéo vừa đá.
"Mày làm cái gì thế hả! Ăn cơm mà cũng suýt nghẹn chết? Hả! Mày định dọa chết tao đấy à!"
Đứa trẻ vốn đang sợ hãi, giờ lại bị đánh mắng nên càng khóc thảm thiết hơn. Tần Thi nhìn cảnh đó mà chướng mắt. Cô đỡ đứa bé dậy, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi nó, rồi quay sang nhìn người mẹ kia với ánh mắt sắc lạnh.
"Chị làm cái gì thế? Để con ăn suýt nghẹn chết mà còn đánh nó được à? Chị có phải là mẹ nó không đấy? Lúc chuyện xảy ra thì chỉ biết gào thét, xong việc lại chỉ biết đánh con. Đúng là làm cha mẹ chẳng cần thi cử gì, nên hạng người nào cũng làm được!"
Tần Thi quát lớn, khiến người phụ nữ kia ngây người ra vì bất ngờ. Cô nhân viên phục vụ nãy giờ vẫn đọc sách, nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, nói chêm vào: "Đúng là chẳng sai tí nào."
"Mắc mớ gì đến cô!" Người phụ nữ xấu hổ đến đỏ cả mặt, đột nhiên bưng bát canh trên bàn uống sạch sành sanh, rồi lôi đứa bé đang khóc lóc đi thẳng ra khỏi tiệm cơm. Tần Thi nhìn theo bóng lưng bà ta, rồi lại nhìn cái bát trống không trên bàn, nhất thời cạn lời.
Một bà bác đứng gần cửa chứng kiến toàn bộ sự việc, đôi mắt sáng rực tiến lại gần Tần Thi, cười hớn hở khen ngợi: "Cô nương, cháu giỏi thật đấy!" Chưa đợi Tần Thi kịp phản ứng, bà đã hỏi dồn dập: "Cháu làm nghề gì? Bao nhiêu tuổi rồi? Đã có đối tượng chưa?"
Tần Thi: "...?"
Cái gì cơ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)