Tâm trạng Tần Thi cực kỳ tệ hại. Cô ngồi thẫn thờ một lúc lâu rồi mới đứng dậy bắt đầu tìm kiếm đồ đạc của nguyên thân.
Nguyên thân đúng là một cô gái ngốc nghếch, tiền làm lụng vất vả bao nhiêu đều giao nộp hết cho gia đình, trên người vỏn vẹn chỉ có 5 xu. Tần Thi tìm thấy một quyển nhật ký, tỉ mỉ lật xem. Qua những dòng chữ đó, cô dần hiểu rõ hơn về thế giới này, về gia đình này và cả quá khứ của nguyên thân.
Buổi chiều, bác gái cả nấu cơm, còn lớn tiếng gọi Tần Thi xuống giúp sức. Tần Thi lười chẳng buồn tiếp lời, chỉ ho khan một tiếng nói mình vẫn chưa khỏe để thoái thác. Đến bữa cơm, bác gái cả bắt đầu âm dương quái khí mà cáo trạng.
Tần Thi coi như không nghe thấy, cúi đầu ăn phần của mình.
Bà nội Tần vì lo chuyện hôn sự của Tần Thi với cái suất công nhân sắp tới nên không dám làm gì cô, chỉ quát con dâu cả im miệng mà ăn cơm. Sau bữa ăn, mỗi người đều ôm một bụng tính toán riêng, ai về phòng nấy thầm thì bàn bạc mưu đồ.
Vì có Tứ Ni ở chung phòng, Tần Thi cũng không làm gì thêm, rửa mặt xong là leo thẳng lên giường ngủ. Tứ Ni bị ngó lơ, đứng bưng chậu nước nhìn Tần Thi đã nằm xuống, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Không biết hôm nay chị ta bị làm sao mà trở nên kỳ quái như vậy. Nhưng Tứ Ni cũng không hỏi han gì, xoay người đi ra cửa, lẻn sang phòng của cha mẹ Tần.
Tần Thi nghe thấy tiếng chốt cửa lạch cạch từ phía bên kia, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt.
Sáng hôm sau.
Trời còn chưa sáng rõ, Tần Thi đã nhanh nhẹn rời giường, thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên trấn trên. Tứ Ni bị đánh thức, bực bội lẩm bẩm: "Làm gì mà ồn ào thế không biết! Nhẹ tay chút không được à?"
Tần Thi chẳng buồn nể nang, tặng cho cô ta một cái lườm cháy mắt rồi tiếp tục công việc của mình. Đêm qua lúc cô ta về phòng chẳng phải cũng gây ra một đống tiếng động đó sao? Lúc đó sao không thấy cô ta chú ý chút nào? Chờ Tần Thi thu dọn xong xuôi, cô thản nhiên đóng cửa bước ra ngoài, mặc kệ tiếng gắt gỏng của Tứ Ni vọng ra từ bên trong.
Bà nội Tần và mẹ kế đã dậy từ sớm đang bận rộn dưới sân, thấy động tĩnh liền hỏi: "Cái gì mà ầm ĩ thế?"
"Tứ Ni nói mớ thôi bà." Tần Thi tùy tiện đáp một câu, mặt không đổi sắc đi thẳng vào bếp, cầm lấy một cái bánh ngô vừa hấp nóng hổi. Bà nội Tần trừng mắt nhìn, nhưng Tần Thi vẫn phớt lờ, chỉ ném lại một câu "Cháu đi đây" rồi rời khỏi nhà.
Đợi Tần Thi đi khuất, bà nội Tần mới bắt đầu lầm bầm chửi đổng: "Chưa gả đi đã coi mình là người thành phố rồi? Đúng là con gái gả chồng như bát nước đổ đi, chẳng sai tí nào!"
—
Tần Thi đeo túi đi đến đầu thôn, thấy xe lừa đã có người ngồi, cô nhanh chân chạy tới chen lên một chỗ, lấy hai xu đưa cho ông Lý đánh xe. Ông Lý cười hì hì nhận tiền, hỏi thăm: "Sức khỏe đã khá hơn chưa cháu? Thằng cháu bác hôm qua còn nhắc mãi, bảo sao chưa thấy cháu đến trường đấy."
Ở cái thời đại này, người có học vấn luôn được kính nể, huống chi trong thôn chẳng có mấy học sinh cấp ba, mà Tần Thi còn thi đậu cả đại học nữa. Dù nguyên thân vốn tính tình quái gở, ít nói, nhưng dân làng đối với cô vẫn rất thiện cảm.
"Dạ rồi ạ," Tần Thi mỉm cười giải thích, "Cháu khỏe nhanh lắm, giờ lên trấn khám lại lần nữa cho chắc rồi về trường học luôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)