Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Những Năm 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Chuyên Gia Cà Khịa Chương 4: Giá Trị Cà Khịa Bùng Nổ

Cài Đặt

Chương 4: Giá Trị Cà Khịa Bùng Nổ

Edit: mèo cam nhỏ

Tống Tri Nam chậm rãi kéo cửa phòng ra. Tống Đông Bảo đang đứng chống nạnh trước cửa với khuôn mặt hầm hầm phẫn nộ. Thằng nhóc này tầm mười ba, mười bốn tuổi, dáng người cao to vạm vỡ. Nó đang trong thời kỳ vỡ giọng nên giọng nói cứ khàn khàn và khó nghe y như tiếng vịt đực.

Tống Đông Bảo trợn mắt hỏi tội: "Tống Tri Nam, nói mau, có phải chị ăn cắp tiền của tôi không?"

Tống Tri Nam thản nhiên đáp: "Chị lấy tiền của em trai thì sao gọi là ăn cắp được? Nếu nói như em, thì đợt trước em trấn lột tiền của chị chắc phải gọi là hành vi cướp giật nhỉ?"

Tống Đông Bảo cứng họng, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: "Cái đó khác! Chị lấy mà không hỏi thì chính là trộm."

Tống Tri Nam chẳng buồn phí lời thêm nữa. Cô giơ tay lên, nhắm thẳng má trái của Tống Đông Bảo mà vả một phát nổ đom đóm mắt.

Tống Đông Bảo bị đánh cho ngây người, nó bụm mặt, lắp bắp nói: "Mày đánh tao? Mày mà cũng dám đánh tao cơ à?"

Tống Tri Nam lại giơ tay lên, động tác cực kỳ tiêu sái và mượt mà, bồi thêm một phát nữa vào bên má phải.

Trong người cô vốn có chút bệnh cưỡng chế nhẹ, cho nên đánh người là cứ phải đối xứng hai bên cho nó đẹp.

Tống Tri Nam cười rất ngông nghênh: "Đúng rồi đấy, là đánh mày đấy."

Hai cái tát trời giáng cuối cùng cũng giúp Tống Đông Bảo nhìn rõ thực tại. Nó gào lên một tiếng rồi lao vào định liều mạng với Tống Tri Nam.

Tống Tri Nam vung chân tặng cho nó một cước. Cú đá này có sức lực cực mạnh, khiến Tống Đông Bảo loạng choạng lùi lại mấy bước, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Tống Tri Nam tiếp tục sấn tới, túm lấy cổ áo Tống Đông Bảo rồi quật ngã nhào xuống đất. Cô vung chân phải lên, cứ thế sút liền tù tì mười mấy phát như đang sút bóng đá.

Tống Đông Bảo đau đớn nằm lăn lộn trên sàn nhà.

Tống Tri Nam tiện tay vớ được sợi dây thừng, cô quấn bên trái ba vòng bên phải ba vòng, trói gô thằng em lại như cái đòn bánh tét.

Trói xong vẫn chưa thấy đã ghiền, cô lại vung nắm đấm xuống, tặng cho nó thêm một trận "mưa đòn" ra trò.

Tống Tri Nam vừa nện vừa hỏi: "Sau này còn dám cướp đồ của tao nữa không?"

"Hu hu, mày cứ đợi đấy cho tao—"

"Sau này còn dám láo lếu không tôn trọng tao nữa không?"

"Nhổ vào—"

Lúc đầu Tống Đông Bảo còn cứng đầu lắm, thái độ cực kỳ hống hách. Nhưng Tống Tri Nam thì chẳng ngại gì mấy đứa mạnh miệng này cả, cứ đánh nhiều là tự khắc biết ngoan thôi, khoản này cô có kinh nghiệm đầy mình.

Đánh đến lúc mỏi tay, Tống Tri Nam cử động các khớp ngón tay cho đỡ mỏi, rồi trực tiếp vươn tay bóp chặt cổ Tống Đông Bảo, cùng nó chơi "trò chơi nghẹt thở".

Tống Tri Nam càng bóp càng chặt, đôi mắt Tống Đông Bảo lộ rõ vẻ hoảng sợ. Nó hô hấp càng ngày càng khó khăn, cảm giác như sắp nghẹt thở đến nơi.

Nó trợn tròn mắt nhìn Tống Tri Nam, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Chị mình điên thật rồi!

Hai tay của Tống Tri Nam bóp cổ Tống Đông Bảo, miệng lẩm bẩm tự nói một mình: “Dẫu sao ở cái nhà này cũng chỉ toàn chịu khổ chịu nhục, hay là mình tiễn vài đứa mình ghét lên đường rồi đi ngồi tù cho xong nhỉ? À mà không đúng, tuổi của mình còn chưa đủ để đi tù đâu, vả lại mày là em ruột tao, giết cũng như không. Với lại, ai chứng minh được là tao giết người cơ chứ?”

Trong mắt cô toát ra sự bình tĩnh điên cuồng, thậm chí khóe môi còn nở nụ cười. Tống Đông Bảo nhìn con chị “quỷ quyệt” này mỉm cười, trong lòng nó liền trào dâng một nỗi sợ hãi và hoảng loạn chưa từng có.

Nó dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Tống Tri Nam, đứt quãng gọi: "Chị... chị ơi."

Tống Tri Nam mỉm cười hỏi: "Đông Bảo, em biết lỗi chưa?"

Mặt Tống Đông Bảo đỏ gay, khó khăn thốt ra ba chữ: "Em... biết... lỗi..."

"Tốt, tốt lắm."

Tống Tri Nam đột ngột buông tay.

Tống Đông Bảo hít lấy hít để không khí, ho sặc sụa mấy tiếng rồi bỗng nhiên khóc rống lên: "Chị ba ơi, em là em ruột của chị mà. Tuy chị em mình hay đánh chửi nhau nhưng chị không thể thật sự giết em được đâu. Chị ơi, em sai rồi em sai rồi, sau này em không dám đối đầu với chị nữa đâu."

Tống Tri Nam ôn tồn bảo: "Tục ngữ có câu, đàn ông đổ máu không đổ lệ. Em khóc thút thít thế kia thì ra cái thể thống gì?"

Tống Đông Bảo nghe xong còn khóc to hơn, càng khóc càng thấy uất ức. Nó suýt nữa thì mất mạng mà đến khóc cũng không cho khóc, đúng là cái thằng cha già nào phát minh ra cái câu tục ngữ hâm hấp kia không biết, người suýt bị bóp chết có phải ông ta đâu!

Tống Tri Nam cười rất dịu dàng, nhưng Tống Đông Bảo lại thấy rợn tóc gáy.

Cô chậm rãi nói: "Chị là người rộng lượng, lại còn là một người chị tốt nữa. Được rồi, chị tha cho em."

Nói đoạn, cô bỗng đổi giọng nghiêm nghị ra lệnh: "Đưa hết tiền và phiếu trên người mày đây cho chị."

"Hả? Ờ, vâng, đưa chị hết."

Tống Tri Nam giật lấy cái cặp sách làm bằng vải bạt của Tống Đông Bảo, vét sạch tiền và phiếu lương thực bên trong.

"Sau này việc nhà đều đến lượt mày làm."

Tống Đông Bảo lắc đầu: "Em... em không biết làm."

Tống Tri Nam thản nhiên nói: "Không biết thì học. Lẽ nào chị sinh ra là đã biết làm chắc? Với lại, trước đây chị có biết đánh người đâu? Em xem giờ chị chẳng học được rồi đó thôi?"

Tim Tống Đông Bảo nảy lên một cái, vội vàng đồng ý: "Vâng vâng, em học, em sẽ học."

Trong bụng Tống Đông Bảo đang rối rắm không biết lát nữa bố mẹ và anh cả về thì nó nên đi mách lẻo thế nào.

Vừa nghĩ đến thì nghe thấy Tống Tri Nam hỏi: "Lát nữa bố mẹ về, em biết phải nói gì chưa?"

Tống Đông Bảo hoảng sợ ngay, vội trả lời: "Em biết, em biết rồi."

Tống Tri Nam như nhìn thấu tâm can nó, ngữ khí bình thản nói: "Trong bụng em đang nghĩ chờ bố mẹ về rồi lén đi mách chứ gì?

Nói thật cho em biết, chị đến bố mẹ còn chẳng sợ thì em mách cũng vô ích thôi. Sau lưng họ, chị có cả khối thời gian để trị em.

Nếu bố mẹ với anh cả mà đánh chị, chị cũng đã hạ quyết tâm rồi. Đằng nào thì dù chị có nhẫn nhịn thế nào cũng chẳng sống yên ổn được, nên chi bằng cả nhà mình cùng 'về với đất' cho xong.

Chị sẽ xử em trước, sau đó bỏ thuốc chuột cho cả nhà mình thăng thiên một lượt. Một gia đình phải đi cùng nhau cho nó 'đầy đủ thành viên' mới tốt chứ."

Tống Đông Bảo sợ đến mức lạnh toát sống lưng.

Chị ba của nó bị cái quái gì nhập vậy? Tại sao đột nhiên lại trở nên điên cuồng và đáng sợ thế này.

Nếu là trước đây chị nó nói vậy thì nó chắc chắn sẽ không tin, nhưng giờ thì nó chẳng dám đánh cược nữa.

Khoảnh khắc cô bóp cổ nó, nó đã thực sự cảm nhận được hơi thở của tử vong.

Tống Tri Nam tính toán thời gian, bố mẹ sắp đi làm về rồi.

Cô cởi trói cho Tống Đông Bảo, ôn hoà thân thiết bảo: "Đông Bảo, đi nấu cơm tối đi em."

Tống Đông Bảo định theo bản năng nói "không biết", nhưng chợt nhớ tới nắm đấm của cô nên vội vàng nuốt lời vào trong bụng: Không biết thì phải học!

Tống Đông Bảo ngoan ngoãn xuống bếp nấu cơm.

Bếp nhà họ Tống là một cái lán tạm bợ dựng ngoài nhà nên nhìn cực kỳ đơn sơ. Hàng xóm xung quanh cũng đều dựng như vậy. Lúc này đúng giờ cơm tối, người đi làm, người đi chơi lần lượt trở về, người trong khu tập thể náo nhiệt vô cùng.

Hàng xóm thấy Tống Đông Bảo nấu cơm thì đều tỏ vẻ lạ lẫm.

Trong đó có đại nương Triệu ở gian nhà phía Đông phát hiện mặt Đông Bảo có gì đó sai sai, bèn quan tâm hỏi: "Đông Bảo, mặt cháu bị sao thế kia? Lại đi đánh nhau với ai à?"

Tống Đông Bảo sợ hãi liếc nhìn vào trong nhà, vội vàng đáp: "Không có gì đâu ạ, cháu không cẩn thận đâm vào cái cây thôi."

Đại nương Triệu "ồ" một tiếng đầy ẩn ý.

Ông Vương ở gian nhà phía Tây hỏi: "Đông Bảo, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây hay sao mà cháu lại đi nấu cơm thế này?"

Tống Đông Bảo cười còn khó coi hơn khóc: "Cháu... cháu thích nấu cơm, muốn nấu thử xem sao ạ."

Ông ta chép miệng tỏ vẻ không đồng tình: "Đàn ông con trai, thích cái gì không thích lại thích nấu cơm, đúng là đồ không có chí khí."

Vừa hay Tống Tri Nam bước ra giám sát trông coi, ông ta liền bảo cô: "Tri Nam, sao cháu lại để Đông Bảo nấu cơm thế?"

Tống Tri Nam vốn cực kỳ dị ứng với cái thói trọng nam khinh nữ của ông già này, cô hất cằm, dõng dạc hỏi lại: "Sao ạ? Đàn ông các ông không cần ăn cơm chắc? Các ông ăn khỏe hơn bất cứ ai, thế thì nấu cái bữa cơm thì đã làm sao?"

Ông Vương: "..."

Ông ta không ngờ mình chỉ thuận miệng hỏi một câu mà con bé này đã bật lại như thuốc súng.

Những người khác thấy hai người bắt đầu "đấu khẩu" thì cũng cười hì hì xúm lại xem náo nhiệt.

Bị bậc hậu bối chặn họng, ông Vương cảm thấy rất mất mặt, lập tức bày ra cái dáng vẻ trưởng bối, thấm thía bảo: "Tri Nam à, không phải ta nói cháu đâu, con gái con lứa thì ăn nói phải dịu dàng hòa nhã, ta là muốn tốt cho cháu thôi. Cháu bắt em trai nấu cơm vốn dĩ là không đúng, tục ngữ có câu: Đàn ông làm việc đàn bà, càng làm càng nghèo."

Vài người hàng xóm gật đầu đồng tình, cho rằng đạo lý đó là đúng.

Tống Tri Nam thì chẳng nể nang ai hết, cô hỏi ngược lại ngay: "Đàn ông làm việc đàn bà càng làm càng nghèo? Ông Vương ơi, ông cả đời này chưa bao giờ làm việc của đàn bà, thế sao ông vẫn cứ nghèo vậy? Rồi ông nội ông, cụ nội ông cũng chưa từng làm việc đàn bà, thế sao nhà ông tính ngược lên mười tám đời đều nghèo rớt mồng tơi thế?"

Ông Vương nhất thời cứng họng.

Mọi người trân trối nhìn nhau, chẳng ai biết tiếp lời thế nào.

Hệ thống Cáng Tinh: [Điểm cà khịa +1.]

Mọi người ngẩn người một lúc rồi bắt đầu phản ứng lại, mồm năm miệng mười xúm vào giáo huấn Tống Tri Nam:

"Tiểu Nam, sao cháu ăn nói xấc xược thế? Thái độ này là không được đâu."

Mọi người nói một câu, Tống Tri Nam cãi một câu.

"Sao nào? Cãi không lại tôi thì bảo thái độ tôi không tốt à? Mấy người hẹp hòi quá đấy, coi chừng sống không thọ đâu."

"Tiểu Nam, cháu nói chuyện với bề trên như vậy là sai rồi."

Tống Tri Nam: “Mấy người có ra dáng trưởng bối không mà nói? Đã ham lo chuyện bao đồng, đầu óc lại còn không tỉnh táo, nhặt ở đâu ra mấy câu lỗi thời vô dụng rồi mang ra phun bừa bãi. Mấy chục năm nay sống để đi đâu hết rồi? Sống uổng phí hết rồi à? Mấy người tự hỏi lòng mình xem có thấy hổ thẹn không? Lớn tuổi rồi mà chẳng hiểu sự đời, sao còn mặt mũi đi dạy bảo người trẻ?”

Hệ thống Cáng Tinh liên tục thông báo: [Điểm cà khịa +1, điểm cà khịa +1, +1…]

Tống Tri Nam một mình "khẩu chiến" với quần chúng, tâm thế bình thản, càng nói càng hăng, hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

Đám đông càng nói càng kích động, người thì đỏ mặt tía tai, người thì tim đập loạn xạ.

Đúng lúc ấy, có tiếng ai đó hô lên: "Vợ chồng nhà lão Tống về rồi kìa!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc