Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Edit: mèo cam nhỏ
Tống Tri Nam báo danh xong liền thong dong bước ra, cô cứ thế dạo bước loanh quanh, nhìn đông ngó tây.
Công cuộc xây dựng đô thị thời đại này đúng là mộc mạc không màu mè. Ngước lên là bầu trời xanh ngắt, xung quanh là những dãy nhà màu xám xịt, phương tiện giao thông chủ đạo là xe đạp, còn bảng màu thời trang "hot trend" bấy giờ chỉ toàn xanh lam, xám và xanh quân đội. Người đi đường ăn mặc giản dị, dáng ai nấy đều mảnh khảnh nhưng bù lại tóc ai cũng dày mượt như quảng cáo.
Khu nhà họ Tống nằm ở điểm giao nhau của mấy nhà máy. Phía trước là nhà máy sợi nơi bố Tống làm việc. Bên trái là xưởng dệt - địa bàn của mẹ Lý Ngọc Hoa. Bên phải là xưởng thực phẩm.
Bệnh viện và trường học được tận dụng khéo léo nằm giữa các công xưởng.
Khu tập thể chia thành từng khối vuông một, chỗ thì là nhà lầu kiểu cũ, chỗ thì là nhà cấp bốn. Dọc hai bên đường là hợp tác xã, cửa hàng bách hóa, cửa hàng rau, cửa hàng thực phẩm phụ, tất cả đã tạo thành một xã hội nhỏ khép kín và tự cung tự cấp.
Tống Tri Nam vừa đi vừa tính kế sinh nhai cho tương lai.
Thời này quanh đi quẩn lại chỉ có vài con đường: đi bộ đội, vào công xưởng hoặc xuống nông thôn.
Cô phải tìm cách kiếm lấy cái công việc, vào nhà máy sợi hay xưởng dệt đều được, có việc rồi sẽ tìm cách dọn ra ký túc xá ở, sau đó tìm cách tách hộ khẩu, thế là chính thức thoát ly khỏi nhà họ Tống.
Nhưng trước lúc đó, cô vẫn phải "ẩn mình chờ thời" ở nhà họ Tống cái đã. Mà bảo cô ẩn mình không có nghĩa là chịu nhục đâu nhé, từ điển của cô không có bốn chữ "chịu thiệt nhịn nhục" đó đâu.
Dạo một hồi thì cái bụng đã biểu tình, Tống Tri Nam thấy bên đường có một tiệm cơm quốc doanh, cô chẳng thèm đắn đo mà bước thẳng vào gọi ngay một bát sữa đậu nành với hai chiếc quẩy.
Sữa đậu thơm mùi đậu nành nguyên chất, quẩy thì giòn tan béo ngậy, Tống Tri Nam ăn đến là thỏa mãn.
Vừa mới no nê quẹt mỏ định đứng dậy ra về, cô bỗng thấy chị hai Tống Tri Hạ đang đi cùng một người đàn ông có nhan sắc... xấu đến lạ kì bước vào.
Gã này vừa lùn vừa gầy, mặt thì phẳng lỳ như cái vợt bóng bàn, còn đôi mắt thì cứ như ai đó tiện tay lấy đôi đũa chọc hai cái lỗ nhỏ lên mặt vậy.
Tống Tri Nam nhìn chị gái mình bằng ánh mắt đầy thương cảm: Trời ạ, bà chị mình đã phải hy sinh đến nhường nào cơ chứ!
Tống Tri Hạ thấy Tống Tri Nam thì không khỏi ngạc nhiên.
Nhà đông con, cuộc sống khó khăn, bố mẹ lại thắt lưng buộc bụng nên hiếm khi cho mấy chị em tiền tiêu vặt. Sao con bé ba lại có tiền và phiếu lương thực để đi "oanh tạc" cái tiệm ăn thế kia? Chẳng lẽ bố mẹ lén lút bù đắp cho nó vì bắt nó đi xuống nông thôn?
Tống Tri Hạ đang định dò hỏi thì đối tượng của chị ta - Trần An Hoa - đã cất cái giọng ồm ồm lên hỏi: "Tri Hạ, đây là em gái em à?"
Tống Tri Hạ lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, giọng ngọt xớt: "Vâng, là con bé ba nhà em, tên Tri Nam. Tri Nam, đây là... anh Trần."
Lẽ ra phải gọi là anh rể, nhưng vì hai người mới chỉ đăng ký kết hôn chứ chưa tổ chức đám cưới nên Tống Tri Hạ vẫn thấy chưa được chính thức cho lắm.
Tống Tri Nam khẽ gật đầu với Trần An Hoa, coi như chào hỏi một tiếng.
"Hai người cứ ăn đi nhé, em về nhà đây."
Tống Tri Hạ chưa kịp mở lời thì Trần An Hoa đã nhiệt tình mời mọc: "Cô em, đừng đi vội, ở lại ăn thêm chút gì với bọn anh cho vui."
Chẳng là Trần An Hoa thấy Tống Tri Nam trông cũng khá xinh xắn nên nảy ra ý đồ khác. Gã muốn giới thiệu cô cho thằng em họ nhà mình. Dù sao thì thằng em họ gã nhan sắc cũng chẳng ra sao, tiếng tăm lại không tốt, mấy đứa con gái nhà khá giả chẳng thèm ngó tới, chỉ có thể tìm ở tầng lớp thấp hơn.
Thay vì để "phù sa chảy ruộng ngoài", chi bằng gã làm ông mai tác hợp cho cô em vợ này luôn. Trần An Hoa tự thấy mình đúng là một người anh rể tương lai đầy trách nhiệm.
Tống Tri Hạ từng nghe Trần An Hoa nhắc đến chuyện làm mối cho thằng em họ, giờ thấy gã nhiệt tình như vậy là hiểu ngay cái bụng gã đang tính toán gì.
Chị ta nghĩ bụng, thằng em họ Trần An Hoa tuy xấu một tí nhưng gia cảnh không đến nỗi nào, nếu con bé ba mà lấy được nó thì biết đâu lại chẳng phải xuống nông thôn nữa.
Thực lòng Tống Tri Hạ cũng không muốn em gái phải về quê cực khổ. Dẫu hai chị em thường xuyên chí choé, cãi vã nhưng dù sao cũng là máu mủ ruột rà, chút tình cảm chị em vẫn còn đó. Tất nhiên, bảo chị ta hy sinh bản thân để thành toàn cho người khác thì "không bao giờ" có chuyện đó đâu, trong mọi tình huống, chị ta luôn phải lo cho cái thân mình trước đã.
Ngay từ lúc biết nhà mình chỉ được giữ lại một đứa ở thành phố, chị ta đã thính nhạy nhận ra: người phải đi hoặc là chị ta, hoặc là con bé ba, hoặc là cả hai cùng "dắt tay nhau" đi.
Bởi vì dù có nói thế nào, bố mẹ cũng tuyệt đối không nỡ để cậu con trai quý tử của mình phải về nông thôn chịu khổ, bất kể người ta có bảo con trai đi thì an toàn và tiện hơn con gái, bố mẹ cũng chẳng thèm nghe lọt tai đâu.
Để giữ mình ở lại thành phố, Tống Tri Hạ đã hy sinh cả cuộc hôn nhân của mình, vội vàng "chốt đơn" với Trần An Hoa.
Nói thực, nếu xét theo tiêu chuẩn của chị ta thì gã Trần An Hoa này chẳng có cửa. Chị ta vốn định chờ đi làm rồi mới từ từ kén rể nhà tử tế. Vì cưới chạy "suất ở lại" quá gấp gáp, hai người còn chưa kịp tổ chức tiệc cưới, nhà tân hôn bên họ Trần cũng chưa chuẩn bị xong nên chị ta đành tạm ở lại nhà mẹ đẻ.
Tống Tri Hạ tung hứng rất ăn ý với gã chồng: "Đúng đấy Tri Nam, em ở lại ăn thêm chút đi, ăn xong chị dẫn em đi dạo phố."
Tống Tri Nam lắc đầu từ chối: "Em ăn no rồi, tạm biệt."
Nói xong, cô quay lưng đi thẳng.
Cái gã anh rể này không chỉ xấu người mà cái nết cũng chẳng ra gì, tiếp xúc nhiều chỉ tổ hỏng người.
Trần An Hoa không ngờ Tống Tri Nam lại dứt khoát đến thế, gã không cam tâm còn "ơi hỡi" gọi với theo vài tiếng.
Tống Tri Nam chẳng thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
...
Tống Tri Nam rảo bước rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, về nhà nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu mày mò cái không gian của mình.
100 mét khối, nghe thì rộng rãi đấy nhưng bên trong trống huơ trống hoác. Cô phải tích trữ chút đồ vào đây mới được. Tiền thì không có, vật tư thì khan hiếm, thôi thì cứ "khởi nghiệp" từ trong nhà mình trước vậy.
Tống Tri Nam mò vào phòng bố mẹ để tìm trước. Ai có bố thì đều biết, các ông bố thường có sở thích giấu quỹ đen, nào là trong hộp giày, kẽ tường, hay kẹp giữa các trang sách. Mà cái hay là dù có bị phát hiện, các ông cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám hé răng nửa lời.
Tống Tri Nam kiên nhẫn lùng sục từng li từng tí. Quả nhiên, cô tìm thấy một tờ năm tệ trong cuốn Tư Bản Luận, mười tệ trong cuốn Tuyển tập cụ đồ Hồ Nam và thêm sáu tệ nữa trong một cuốn sách cũ mất bìa.
Cổ nhân nói cấm có sai: Trong sách tự có vàng. Tống Tri Nam cực kỳ hài lòng với chiến lợi phẩm hôm nay.
Sau khi "vét sạch" quỹ đen của Tống Thượng Tiến, cô lại lẻn vào bếp, mỗi loại gạo, mì cô lại "xin" một ít bỏ vào không gian.
Đang loay hoay như con chuột chũi gom đồ, Tống Tri Nam bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.
Chị hai về rồi, lại còn dẫn theo người lạ.
Tống Tri Nam nhanh chóng khôi phục mọi thứ về hiện trạng ban đầu, cầm lấy cây chổi giả vờ quét tước.
Tống Tri Hạ dẫn Trần An Hoa cùng một gã đàn ông lạ mặt bước vào nhà. Gã này cũng xấu, nhưng là kiểu xấu khác hẳn với Trần An Hoa: vừa lùn, vừa đen, lại vừa béo, trông lù lù như cái trụ sắt đen thui.
Tống Tri Hạ đon đả chào mời: "An Hoa, Vệ Quốc, hai anh vào nhà đi. Tri Nam à, mau đi rót nước mời khách đi em."
Nghe thấy cái tên "Vệ Quốc", Tống Tri Nam giật mình một cái.
Đây chẳng phải là Lưu Vệ Quốc, cái gã đàn ông keo kiệt mà Tống Tri Nam trong nguyên tác đã tái giá lần hai đó sao?
Tống Tri Nam tránh gã như tránh tà, cô đặt chổi xuống: "Em về phòng đây, mọi người cứ tự nhiên."
Cô định chuồn thì "trụ sắt" Lưu Vệ Quốc lại cất cái giọng rẻ tiền lên: "Anh họ, đây là cô em vợ 'xinh xắn' mà anh nói đấy hả? Trông cũng thường thôi, da chẳng trắng, nhìn không mọng nước lắm, tính tình lại còn khó ưa."
Tống Tri Nam nghe mà cười nhạt trong lòng. Ai cho gã cái gan dám đứng giữa nhà người ta mà bình phẩm nhan sắc chủ nhà thế nhỉ?
Nếu cái này mà cũng nhịn được thì cô không phải là "thánh cà khịa" nữa, mà cô là "Ninja rùa" mất rồi!
Tống Tri Nam quay ngoắt lại, đưa mắt nhìn gã từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh bỉ: “Này đồng chí, đánh giá người khác thì đừng chỉ nhìn cái mặt người ta, mà hãy nhìn lại cái mặt mình trước đã. Nhà anh không có gương thì cũng có nước tiểu chứ, anh không soi lại mình à? Vừa lùn, vừa béo, vừa đen, bảo anh là bí đao thì đúng là sỉ nhục bí đao, vì bí đao nó còn trắng hơn anh nhiều. Mặt mũi thế này mà cũng dám ra đường dọa người, anh cũng dũng cảm đấy!”
Hệ thống Cáng Tinh: [Ye ye! Ký chủ cuối cùng cũng chịu 'mở đài' rồi. Điểm cà khịa +1.]
Lưu Vệ Quốc không ngờ cái miệng Tống Tri Nam lại lợi hại đến thế. Gã vốn có thói quen bình phẩm ngoại hình con gái ngay trước mặt họ, thường thì mấy cô nàng đó chỉ biết đỏ mặt vì tức rồi bỏ đi, hiếm ai dám "tay đôi" bật lại gã tanh tách thế này.
Tống Tri Nam thừa thắng xông lên: "Nhìn cái mắt anh kìa, trông chẳng khác gì mấy gã mù cầm đũa chọc loạn lên cái bánh bao đen vậy. Còn cái môi kia nữa, dày đến mức thái ra chắc cũng được hai đĩa đầy. Cái hạng như anh ấy, chó nó có ăn cũng phải kèm thêm tỏi, chuột nó có gặm cũng phải thêm tí giấm mới nuốt trôi được, vì thực sự là nhìn phát buồn nôn!"
Cả ba người trợn mắt há hốc mồm, câm nín toàn tập.
Trần An Hoa ngẩn người một hồi lâu mới lắp bắp được một câu: "Cái đó... em ba à, tính tình em ghê gớm thế này, sau này ai mà dám rước."
Tống Tri Nam cười khẩy: “Ối giời ơi, nếu đàn ông trên đời này mà toàn hạng vừa xấu vừa mồm mép như hai anh, thì tôi thà quỳ xuống tạ ơn trời đất vì các anh không rước tôi. Thôi cút mau đi cho không khí nhà tôi nó trong lành!”
Hệ thống Cáng Tinh: [Điểm cà khịa +1.]
Tống Tri Nam nói đoạn liền vác chổi lên, tư thế như sẵn sàng đánh người đến nơi.
Tống Tri Hạ nghiêm mặt quát: "Tri Nam, hôm nay em bị làm sao thế? Khách quý đến nhà sao em lại ăn nói như vậy? Đúng là cả nhà này chiều em quá hóa hư rồi!"
Tống Tri Nam chỉ thẳng mặt Tống Tri Hạ không khách khí nói: “Tống Tri Hạ, chị ích kỷ chỉ biết lo cho mình, tôi không thèm chấp. Chị vì không muốn xuống nông thôn mà nhắm mắt lấy trai xấu tôi cũng mặc kệ, nhưng chị đừng có hòng tính toán lên đầu tôi, đừng lấy tôi ra làm quà cáp ngoại giao. Chị mà thích mấy thứ xấu xí này thì cứ việc 'hốt' hết hai cái đống rác này về đi, đừng làm phiền tôi. Tôi không có thói quen thu gom rác thải!”
Hệ thống: [Điểm cà khịa +1.]
Tống Tri Hạ vừa tức vừa hổ thẹn, mặt đỏ bừng như trái gấc chín.
Chị ta cười lạnh: "Được, được lắm, đúng là cô em gái 'ngoan' của tôi."
Trần An Hoa vội vàng an ủi người yêu. Thấy Tống Tri Nam có vẻ đang trong cơn điên, chị ta cũng chẳng dám ở lại lâu, lôi kéo hai gã kia chật vật rời đi trong cảnh thảm hại.
Trước khi đi, Lưu Vệ Quốc còn quay đầu lại nhìn Tống Tri Nam bằng ánh mắt âm hiểm: "Tống Tri Nam đúng không, tao nhớ kỹ mày rồi, cứ đợi đấy."
Tống Tri Nam khinh bỉ: "Lưu Vệ Quốc, Diêm Vương cũng nhớ kỹ anh rồi đấy, anh cũng đợi đi nhé!"
...
Ba người kia hậm hực rời đi, Tống Tri Nam liền mở bảng điều khiển hệ thống.
Cửa hàng hệ thống đã mở, hàng hóa bên trong đúng là hoa cả mắt: gạo, mì, dầu muối, vải vóc, mỹ phẩm, thứ gì cũng có. Thậm chí còn có cả vũ khí nóng lạnh, viên uống tăng cường sức mạnh và cả bột tiêu xác.
Cô đang có tổng cộng 4 điểm cà khịa, kích hoạt quà tân thủ mất 1 điểm, còn dư 3 điểm.
Số điểm này có thể mua được 30 cân gạo mì hoặc 2 hộp mỹ phẩm. Gạo mì thì hiện tại có thể "ăn ké" của nhà, mỹ phẩm chưa cần thiết, thứ cô cần lúc này là vũ khí và sức mạnh.
Lãnh tụ đã dạy rồi, phải có một thân thể cường tráng để chứa đựng một tinh thần minh mẫn. Tinh thần cô đã đủ “văn minh” rồi, giờ cô cần một cơ thể "dã man" để bảo kê cái miệng đó.
Kẻ nào thích giảng lý lẽ, cô dùng mồm. Kẻ nào không thích nghe lý lẽ, cô sẽ dùng nắm đấm để "giao lưu".
Tống Tri Nam chọn tới chọn lui, cuối cùng chốt hai món vũ khí: một sợi xích xe đạp đã được cải tiến đặc biệt, có thể nhét vào cặp sách, trông rất bình thường nhưng đánh vào thì đau thấu xương. Món thứ hai là một đoạn thép, chiều dài vừa vặn, đúng là hàng phòng thân thiết yếu khi đi du lịch và ở nhà.
Hai món vũ khí mất 1 điểm, còn lại 2 điểm, Tống Tri Nam quất luôn viên uống tăng cường sức mạnh. Giao diện hệ thống có chú thích rằng thuốc sẽ phát huy tác dụng dần dần, sức mạnh của cô sẽ tăng lên từng chút một. Để thuốc đạt hiệu quả tối đa, cô cần nạp nhiều dinh dưỡng, thịt trứng sữa càng nhiều càng tốt.
Cầm viên thuốc trong tay, Tống Tri Nam không chần chừ nuốt cùng với nước ấm. Sau đó, cô phi ngay xuống bếp nhóm lửa nấu cơm. Thịt thì không có, nhưng trứng thì còn năm quả.
Tống Tri Nam tự thưởng cho mình món trứng tráng hành cực thơm, kẹp vào bánh bao, đánh chén tù tì hết sạch 3 cái bánh lớn.
No nê rồi thì mắt tự nhiên díu lại, Tống Tri Nam chốt cửa phòng, lăn ra ngủ khò. Lúc tỉnh dậy thì trời đã sẩm tối.
Cửa phòng cô bị đập rầm rầm như muốn sập: "Tống Tri Nam, mày cút ra đây cho tao! Có gan làm việc xấu mà không có gan vác mặt ra đây hả?"
Kẻ đang phá cửa không ai khác chính là thằng em trai hỗn láo Tống Đông Bảo.
Tống Tri Nam chậm rãi ngồi dậy, cô bẻ ngón tay nghe răng rắc. Sau khi uống viên tăng cường sức mạnh, cô cảm thấy mình mạnh mẽ đến mức đáng sợ, còn đang tính tìm ai đó để luyện tay nghề đây.
Thằng nhóc Đông Bảo này đến thật đúng lúc!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


