Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Năm Nạn Đói, Mẹ Thế Thân Trữ Lương Thực Dưỡng Nhãi Con Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

"Mẫu thân, con không sao."

Cố Tâm Nguyệt vừa mở miệng, Hứa Thị liền cảm thấy khác thường, nhưng trước mắt, bà vẫn phải đưa người về nhà trước: "Được rồi, chúng ta không ở đây nữa, con theo mẫu thân về nhà đi."

Cố Tâm Nguyệt vỗ vào tay Hứa Thị: "Mẫu thân, mẫu thân không thấy con có gì khác à? Trưa nay con vừa ngủ một giấc đã thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều, con ở đây rất tốt, Tống Dập và hai hài tử bên cạnh cũng không thể thiếu người chăm sóc được, con phải ở lại."

Cố Tâm Nguyệt không định giấu giếm, hiện tại là thời điểm tốt nhất để nàng tuyên bố mình đã hồi phục trí tuệ.

Nàng vừa dứt lời, Hứa Thị đang nắm tay Cố Tâm Nguyệt lập tức sửng sốt, sau đó bà vội vàng ôm đầu khuê nữ, nức nở nói: "Tâm Nguyệt, đầu con thực sự đã khỏe rồi à? Còn nhận ra mẫu thân không?"

Những người đang ăn dưa hóng chuyện thấy vậy cũng vô cùng phấn khích.

"Không ngờ Tâm Nguyệt ngốc nghếch này lại bỗng nhiên khỏe lại? Con bé ngốc này thật có phúc!"

"Đúng vậy, chuyện này cũng xảy ra gần mười năm rồi! Lần trước, hình như nàng ta cũng vì ngã xuống nước, sau khi được Tống Dập cứu lên thì biến thành kẻ ngốc."

"Nói mới nhớ, Tâm Nguyệt ngốc nghếch này và tiểu tử Tống Dập kia cũng có chút duyên phận! Hai lần nàng ta ngã xuống nước đều do người ta cứu!"

"Biết đâu, đây chính là duyên trời định mà mọi người thường nói!"

"Ta cũng thấy giống vậy, các ngươi còn nhớ lời của hòa thượng điên đến thôn trước đây không? Con bé ngốc này ngã xuống nước bị mất một hồn một vía, sau khi hồn vía trở về sẽ có phú quý ngập trời chờ nàng ta!"

Chẳng lẽ nàng và Cố Tâm Nguyệt của thế giới này thực sự là cùng một người? Vậy thì nàng thực sự đến đây để trả nợ à?

Hứa Thị vốn đã không nỡ gả khuê nữ cho nhà như vậy, bây giờ khuê nữ lại hồi phục trí tuệ, đương nhiên bà càng không muốn hơn: "Các ngươi nói thật nhẹ nhàng, Tống Dập đã bị bệnh như vậy, có thể khỏe lại được hay không? Đây không phải là để khuê nữ của ta gả đến để làm quả phụ hay sao?"

Cố Tâm Nguyệt cười khổ trong lòng, đời này nàng có làm quả phụ hay không thì không biết, nhưng Tống Dập chắc chắn không thể chết được, dù sao hắn cũng chính là thiên sát cô tinh!

Cho dù những người bên cạnh hắn đều chết hết thì hắn cũng sẽ không chết!

Cho dù là giấc mơ hiện đại của nàng hay những thông tin mà đám người hóng hớt vừa cung cấp thì việc nàng xuyên không chắc chắn là để trả nợ cho gia đình ba người này!

Cố Tâm Nguyệt ghé vào tai Hứa Thị thì thầm hai câu, chỉ thấy vẻ mặt bà trở nên ngạc nhiên, sau đó bất lực gật đầu.

Cố Tâm Nguyệt thấy bà đồng ý, sắc mặt liền giãn ra, cười nói với mọi người: "Mẫu thân ta không nỡ xa ta nhưng con gái lớn thì phải lấy chồng, hôm nay là ngày đại hỉ của ta và Tống Dập, trong nhà không có gì chiêu đãi mọi người, sáng nay phụ mẫu ta bảo ta mang theo một gói bánh lớn, đại tẩu hãy lấy ra chia cho mọi người, cũng coi như mọi người cùng vui mừng."

"Ồ, vậy thì tốt quá! Con bé ngốc này…Ôi chao, Tâm Nguyệt này đầu óc tốt hẳn ra, chúng ta nhất định phải cùng hưởng thụ sự vui mừng này!"

Lưu Thị trừng mắt nhìn Cố Tâm Nguyệt, nàng ta vừa hoàn hồn lại thì thấy mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc