Tống Dập vì chép sách suốt đêm để nuôi hai đứa nhỏ mà mệt nhọc quá độ, lại thêm lần rơi xuống nước khiến hắn mắc bệnh nặng, bệnh tật liên miên không dứt. Hắn yếu ớt mà không thể làm gì, hai đứa nhỏ bị đại tẩu tàn ác bỏ ngoài trời tuyết lớn, sống sờ sờ lại bị đông c.h.ết.
Cuối cùng sau bao gian nan, tuy Tống Dập trở thành thừa tướng quyền uy dưới một người trên vạn người, nhưng người đời đều gọi hắn là Thiên Sát Cô Tinh.
Số phận quả thật đáng thương!
Mà lúc này, Tống Dập đang nằm liệt giường vì trận bệnh sau lần rơi xuống nước. Đại ca và đại tẩu của hắn thấy hắn chẳng sống được bao lâu, liền dùng cái cớ cứu mạng ép Cố gia gả ngốc tử đến xung hỉ, nhưng kỳ thực chỉ chờ hắn chết rồi tiện thể đem hai đứa nhỏ giao lại cho Cố gia.
Trong nguyên tác, người vợ ngốc là nàng đây không có tên, nhưng lại rất được cha mẹ yêu thương. Ngay ngày thành thân, gia đình nàng đã không chịu được sự bất công của Tống gia, liền lập tức đưa nàng về nhà.
Đại tẩu Tống gia vì hút mất miếng hời, càng giận chó đánh mèo với hai đứa nhỏ.
Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ về cốt truyện, rốt cuộc hiểu rõ mọi chuyện. Thì ra nàng đã xuyên vào bộ truyện mà nàng đã từng đọc. Tống Dập kia, chẳng trách trông u ám đến vậy! Thì ra nàng không phải là người vợ ác độc, mà chỉ là một kẻ vừa bị gả đến để xung hỉ... lại còn là mẹ kế!
Hơn nữa, nàng lại là một kẻ ngốc! Khó trách đầu óc trống rỗng.
Nhưng hôn sự này thật quá đơn giản. Không áo cưới, không tiệc rượu, thậm chí cả chữ hỉ trên cửa sổ cũng không có. Bảo sao nàng chẳng cảm thấy gì khi bước vào cuộc hôn nhân này.
Cố Tâm Nguyệt bẽn lẽn nhìn hai đứa nhỏ, thầm nghĩ, chắc vừa nàng khóc sẽ rồi không dọa tới đứa nhỏ đi?
Nàng nhẹ giọng hỏi: "Điểm tâm ta mang đến bị đại bá mẫu các con lấy hết rồi, không để lại chút nào cho các con sao?"
Hai đứa nhỏ ngẩn người, rồi đồng loạt lắc đầu, "Không có."
Cô bé mặt lộ vẻ thất vọng, số điểm tâm lớn như thế mà bị đại bá mẫu lấy hết.
Được ca ca đồng ý, cô bé mừng rỡ nhận lấy hai cái bánh bao, đưa cho cậu bé một cái, "Ca ca cũng ăn đi."
Hai đứa nhỏ cắn một miếng, rồi không thể tin nổi mà nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.
Nhìn hai đứa nhỏ đáng yêu như vậy, Cố Tâm Nguyệt nghĩ đến chuyện chúng sẽ bị đông c.h.ết sau vài tháng nữa, lòng nàng lại nhói lên. Nàng quyết định bước về phía cửa.
Chưa đi được bao bước, y phục nàng đột nhiên bị kéo lại.
Cố Tâm Nguyệt quay đầu, thấy hai đứa nhỏ đang ngẩng đầu nhìn nàng.
"Người không phải định rời đi đó chứ?" Cô bé mắt đỏ hoe, không biết là vì tiếc nuối Cố Tâm Nguyệt hay vì tiếc mấy miếng ngon.
"Ngươi không thể đi." Cậu bé chu môi, "Ngươi đến đây để xung hỉ cho cha ta, nếu ngươi đi rồi, cha ta phải làm sao đây?"
Cố Tâm Nguyệt chợt hiểu ra, liền cười đáp: "Yên tâm, ta chỉ ra ngoài nói chuyện với nương ta, lát nữa tối chúng ta sẽ ăn món ngon hơn."
Nói rồi, nàng nhấc chân rời khỏi cửa.
Hứa Thị thấy khuê nữ của mình đã ra ngoài, bà vội vàng bước lên kéo nàng lại, nhìn nàng từ trên xuống dưới: "Khuê nữ, không bị bắt nạt đấy chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
