Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Cổ Đại: Lão Nương Cường Hãn Muốn Làm Càn Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

Lúc này, Hạ Thủ Nghĩa bị đệ đệ quở trách, vô cớ bị khinh bỉ nên trong lòng không vui, thầm nghĩ: Trong nhà náo loạn thành ra thế này là vì ai chứ?

Lão Tam có công việc, kiếm được tiền lương tháng nhưng lại chẳng nộp về đồng nào, tiền sính lễ thành thân cũng đòi trong nhà chi ra, cha mẹ mới nghĩ đến chuyện bán Liên Tử và Thạch Lựu lấy bốn mươi lượng bạc.

Giờ xảy ra chuyện, Lão Tam còn ra vẻ như bị người khác làm liên lụy.

Có bản lĩnh thì tự mình không tốn một lượng bạc nào mà rước con gái Tiết gia vào cửa đi.

Tuy nhiên những lời này Hạ Thủ Nghĩa không dám nói ra, khách điếm vẫn còn nằm trong tay hai ông bà già, hắn muốn đoạt được gia sản thì phải dỗ dành cha mẹ cho khéo.

Đêm dần về khuya, mưa cuối cùng cũng ào ào trút xuống, cái không khí trầm lắng đến nghẹt thở cũng theo nước mưa mà tan biến.

Hạ Thủ Dự không có cách nào quay về túc xá ở huyện học, chỉ đành ngủ lại nhà một đêm.

Hạ Ngọc Cẩm thấy Tam ca cuối cùng cũng về, vội vàng chạy lại trước mặt hiến ân cần.

Nhân lúc Hạ Thủ Dự rửa mặt, nàng ta đưa khăn rồi nói: “Tam ca, ngày mai nếu trời tạnh ráo, muội đi tìm Tiết tỷ tỷ dạo phố nhé? Đã một tháng rồi muội không gặp tỷ ấy, có biết bao nhiêu chuyện muốn nói với tỷ ấy đây!”

Từ khi Tiết Bảo Cầm và Hạ Thủ Dự bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi, Hạ Ngọc Cẩm cứ thế sán lại gần.

Ai bảo Tiết gia có ruộng đất trong thôn, lại có nhà cửa cửa tiệm trong thành, một người chị dâu có tiền như vậy bước vào cửa, bản thân nàng ta cũng có thể kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.

Hạ Thủ Dự liếc nhìn muội muội, biết là nàng muốn giúp mình sớm rước được Tiết Bảo Cầm về.

Thế là hắn gật đầu: “Được, ngày mai hai người dạo phố xong thì đến Hội Hương Lâu ăn cơm đi, ta đặt bàn cho.”

Hắn vốn luôn hào phóng với cô em gái này, nếu có mặt vị hôn thê thì lại càng hào phóng hơn.

Hạ Ngọc Cẩm mừng rỡ: “Cảm ơn Tam ca, muội nhất định sẽ dẫn Tiết tỷ tỷ đến cho huynh, để hai người có không gian trò chuyện.”

Trong lòng Hạ Thủ Dự khẽ động: “Ngọc Cẩm, nếu muội có thể dụ Tiết Bảo Cầm đến Hồng Hạc Lâu, ta sẽ mua cho muội một cây trâm hoa nhung.”

Chuyện mẹ con đại tẩu có tìm được hay không còn chưa biết chắc.

Cho dù tìm được, sự việc náo loạn lớn như vậy, bên người mua e là cũng đi từ lâu rồi.

Tìm người nghe ngóng tin tức là không thể nào, nhờ vả người ta thì phải tốn tiền, lấy đâu ra tiền mà lãng phí.

Bây giờ vẫn là nên nghĩ cách dụ dỗ Tiết Bảo Cầm vào tròng, như vậy chuyện sính lễ có thể tính cách khác.

“Thật không? Huynh phải nói lời giữ lời đấy nhé?” Hạ Ngọc Cẩm mừng rỡ reo lên.

Hạ Thủ Dự gật đầu: “Tam ca của muội có bao giờ nuốt lời đâu, đương nhiên là nói được làm được. Đợi Tam tẩu muội vào cửa, cửa tiệm hương phấn trong của hồi môn của tẩu ấy nhất định sẽ giao cho muội quản lý.”

Hạ Ngọc Cẩm lập tức xoa tay hăm hở, quyết tâm phải nghĩ cách dẫn dụ Tiết Bảo Cầm đến Hồng Hạc Lâu.

Hồng Hạc Lâu là chỗ nào nàng ta biết rõ, đó là hí lâu có người hát khúc làm xiếc, trước kia nàng ta đã từng đi theo Tam ca đến đó rồi.

Trận mưa này rả rích suốt một đêm, trời chưa sáng thì mưa đã tạnh.

Vì trời mưa nên đám thợ gốm ở hẻm Đất Sét không chuyển hàng, không gian thanh tĩnh hiếm thấy.

Ngọc Thiền và Đan Nhược đã dậy từ sớm.

Khi Giang Lê bước ra khỏi phòng, lại thấy hai cô bé chưa nấu cơm mà đang ngồi xổm ở chân tường chăm chú nhìn cái gì đó.

“Các con đang xem gì thế?”

Giang Lê bước tới, hóa ra là một con ấu trùng ve sầu vừa chui lên từ lỗ đất đang nỗ lực bò lên cao.

“Nương, nó có bay lên được không ạ?” Ngọc Thiền rất lo lắng cho chú ve sầu non này.

Cô bé đưa tay định giúp con ve sầu leo lên tường cao, nhưng bị Đan Nhược bên cạnh ngăn lại: “Nhị tỷ, cứ để nó tự leo đi, nếu chúng ta giúp nó thì có khi nó lại không lột xác được đâu.”

Giang Lê cũng ngồi xổm xuống nhìn: “Đúng thế, tốt nhất là đừng động vào nó. Ai cũng vậy, dù có người giúp đỡ thì bản thân vẫn phải tự nỗ lực. Đừng thấy nó không có cây cao mà coi thường, chỉ cần lột xác thành công, chắc chắn nó sẽ bay lên được.”

Tình cảnh của con ve sầu non này không tốt lắm.

Nó chui ra quá muộn, hơn nữa trong sân lại không có cây lớn, chỉ có một ngọn cỏ nhỏ mọc dựa vào chân tường.

Nếu mặt trời lên, thân mình bị khô đi mà vẫn chưa lột xác xong thì nó sẽ chết.

Con ve sầu dường như cũng biết mình không còn nhiều thời gian và sự lựa chọn, móng vuốt vừa bám được vào mép lá cỏ liền vội vàng bắt đầu lột xác.

Thế là cả buổi sáng hôm ấy, hai cô bé chẳng làm việc gì cả.

Dưới ánh mắt quan tâm của hai người, con ve sầu non cuối cùng cũng lột bỏ lớp vỏ cứng, dang rộng đôi cánh trong suốt dưới ánh nắng mặt trời, chao đảo bay vút lên bầu trời cao.

“Bay rồi, nó bay rồi!” Ngọc Thiền sung sướng vỗ tay, như thể chính mình vừa được bay lên vậy.

Giang Lê không nhìn ve sầu, nàng đang bận rộn nấu cháo xương hầm.

Thấy hai cô bé cuối cùng cũng bước tới, nàng cười nói: “Ta dùng xương hầm nấu cháo, hai con nếm thử xem mùi vị thế nào.”

Món cháo xương hầm này rất đơn giản, không có nhiều nguyên liệu, chỉ có hành, gừng để khử mùi tanh và muối, ngoài ra là gạo trắng và rau xanh.

Múc một muỗng cháo xương hầm màu trắng xanh, hơi nóng cùng hương thơm đậm đà bay thẳng vào mặt.

Ngọc Thiền và Đan Nhược đã đói, ôm bát, húp từng ngụm nhỏ, đôi mắt hạnh phúc híp lại.

“Nương, tủy trong cục xương này thơm quá!” Ngọc Thiền dùng đầu đũa khều tủy xương trong kẽ xương ra, kêu lên kinh ngạc như vừa phát hiện ra kho báu.

Đan Nhược thì lặng lẽ gạt vài sợi thịt vụn sang bát Giang Lê, còn mình chuyên tâm uống nước cháo.

Giang Lê thấy vậy, lại thêm cho cô bé một muỗng: “Ăn hết đi, trong nồi vẫn còn mà.”

Món cháo xương hầm như thế này sau này có thể ăn thường xuyên.

Giang Lê vừa nghĩ như vậy, giọng nói của Thu Cúc đã vang lên trong đầu: “Giang đại tỷ, sau này có thể thêm nấm khô, củ mài và kỷ tử vào nước xương hầm, món cháo này sẽ càng bổ dưỡng hơn.”

Kể từ khi trở thành tủ lạnh, Thu Cúc đã bạo dạn hơn, bắt đầu chỉ dẫn Giang Lê nấu ăn.

Giang Lê nhướng mày, đáp lại trong lòng: “Ngươi còn biết cả chuyện này sao?”

Giọng Thu Cúc mang theo vài phần hoài niệm: “Trước đây ở nhà chủ... tiểu thư thể chất yếu ớt, trong nhà thường xuyên nấu cháo thuốc bổ dưỡng để uống.”

Giang Lê chợt thấy hứng thú: “Chủ nhân trước của ngươi làm nghề gì?”

“Vĩnh Xương Dược Hành...”

Giọng Thu Cúc khẽ nhỏ đi vài phần: “Nhưng ta chỉ hầu hạ ở nội viện, nên chỉ biết vài món dược thiện đơn giản.”

Mắt Giang Lê sáng lên.

Đây chẳng phải là nguồn tài nguyên sẵn có sao?

Nàng đang lo lắng không biết ngoài việc làm giấy còn có thể kinh doanh thêm gì.

Cháo thuốc vừa có thể tự điều dưỡng cơ thể, lại vừa có thể bán kiếm tiền, quả là cơ hội trời ban.

“Thu Cúc, ngươi còn nhớ những công thức dược thiện nào nữa không?” Giang Lê vội vàng hỏi.

Quan tài im lặng một lúc, Thu Cúc mới ngập ngừng đáp: “Không nhớ rõ nữa, đã hơn mười năm không nấu, đã quên từ lâu rồi.”

Từ khi ở lại khách điếm Hạ gia, nàng không còn nấu cháo thuốc nữa.

Lâu dần bị lãng quên, những ký ức đó đã mờ nhạt đến mức không thể nhớ ra.

Nếu không phải thấy Giang Lê đang nấu cháo xương hầm, nàng đã không nhớ ra mình từng sống thế nào ở nhà chủ nhân cũ.

Giang Lê tính toán trong lòng, những thứ này đều là đồ tốt cả.

Không vội, sau này tủ lạnh cất giữ đồ vật nhiều hơn, dần dần Thu Cúc sẽ nhớ ra thôi.

Đợi khi lập hộ, ngoài việc làm giấy, có lẽ có thể thử làm một ít điểm tâm hoặc dược thiện.

Ngọc Thiền thấy Giang Lê đang nhìn chằm chằm căn phòng rồi thất thần, khẽ hỏi: “Nương, người đang nói chuyện với nương kia sao?”

Giang Lê hoàn hồn, cười gật đầu: “Nàng nói món cháo này nếu thêm chút nấm khô và củ mài sẽ ngon hơn.”

Đan Nhược đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh, vì ăn quá nhanh nên trán đã lấm tấm mồ hôi: “Vậy... nương kia biết nấu sao?”

Giang Lê lau mồ hôi cho cô bé: “Đợi thêm vài hôm nữa, nương sẽ làm cho các con món ngon hơn nữa.”

“Vâng!” Ngọc Thiền và Đan Nhược đồng thanh gật đầu.

Từ khi biết mình có hai người mẹ, hai cô bé đã khóc, rồi cũng chấp nhận và thích nghi.

Các nàng cảm thấy không phải là hai người mẹ, mà là mẹ đã biến thành hai người.

Người mẹ trong phòng kia là người đáng thương trước đây, luôn bắt mình làm nhiều việc, nói ít, ăn uống phải giữ quy tắc.

Người mẹ trước mắt này là thị nữ nhà giàu có học chữ, biết nhiều chuyện, từng theo chủ nhân đi xa.

Vì vậy, cả hai đều là mẹ ruột của các nàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc