Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Cổ Đại: Lão Nương Cường Hãn Muốn Làm Càn Chương 24:

Cài Đặt

Chương 24:

Một đêm không trăng cũng chẳng có sao, chắc là sắp mưa, oi bức đến khó chịu, may mà cá thịt đều đã được làm đông lại.

Ba người ngồi dưới hiên hóng mát, vừa tán chuyện vừa xé giấy.

Giang Lê đã tò mò một chuyện từ lâu.

Đó là về đại nữ nhi của Thu Cúc, Xuân Đào, người đã xuất giá hai năm mà không hề quay về lần nào.

Nhưng Thu Cúc thì không muốn nhắc, Thanh Thiền và Đan Nhược cũng chưa từng nói, như thể đại tỷ kia trở thành một cấm kỵ.

“Đan Nhược, Xuân Đào xuất giá lúc nào?” Giang Lê hỏi.

Tay Đan Nhược đang xé giấy khựng lại: “Ta… ta buồn ngủ rồi, ta đi ngủ đây.”

Bên cạnh, Thanh Thiền cũng vội nhét giấy lẫn lộn vào nước: “Nương, ta cũng đi ngủ, sáng mai còn giã bột giấy.”

Không đợi Giang Lê đáp, cả hai đã nhanh chóng chạy vào phòng, đóng cửa lại.

Giang Lê nhìn căn phòng yên tĩnh kia, Thu Cúc chắc chắn cũng không nói.

Mẹ con Thu Cúc không muốn nói, nhưng sẽ có người thích nói.

Trong hậu viện khách điếm Hạ gia, ngọn đèn dầu bị cái nóng ngột ngạt của đêm hè ép đến lập lòe sắp tắt, càng khiến người ta bực bội.

Hạ Trực quỳ dưới sảnh, lưng áo dài vải xanh đã ướt đẫm mồ hôi, vậy mà vẫn cứng cổ ngâm nga:

“Luận Ngữ có nói ‘Hiếu đễ cũng là gốc của nhân’, bá mẫu tuy ở góa nhưng cũng là thân thích, phải yêu thương. Chỉ cần hảo hảo nói chuyện, nàng khẳng định mang theo đường muội trở về.”

Hôm nay hắn đi học về liền hỏi bá mẫu cùng đường muội các nàng đã về chưa, khiến Hạ lão nhân nghe mà ngớ ra.

Hơn nửa ngày mới hiểu cái tôn tử này sáng nay gặp Thu Cúc ở chợ, không những không lập tức giữ người lại, cũng không báo tin cho gia đình, còn nói cho người ta biết cả thành đang tìm mẹ con các nàng.

Hơn nửa ngày mới hiểu được cái này tôn tử buổi sáng ở chợ bán thức ăn gặp được “Thu cúc”, không chỉ có không có lập tức bắt lấy mang về tới, cũng không mang theo tin nói cho người trong nhà, còn nói cho nhân gia mãn thành ở trảo các nàng.

Chuyện này quả thực là làm người Hạ gia nhân tức điên rồi.

Trước đó còn không thấy bóng dáng đâu, hiện giờ lại đánh rắn động cỏ, mẹ con Thu Cúc chắc chắn đã trốn kỹ hơn, còn biết tìm ở đâu đây.

Dù bình thường có thương tôn tử này đến mấy, hôm nay Hạ lão nhân vẫn bắt hắn quỳ xuống suy nghĩ lại.

Dạy cũng đã dạy, quỳ cũng đã quỳ, mà cái đầu gỗ này dầu muối không ăn, còn ngược lại đi giáo huấn người nhà phải yêu thương lẫn nhau.

“Đánh rắm!” Hạ Thủ Nghĩa đập bàn một cái, chén trà bật lên làm ướt áo hắn: “Tiện phụ kia mang theo quan tài làm loạn muốn phân gia, ngươi còn thay nàng nói chuyện? Ngươi đến tột cùng là ăn cơm nhà ai mà lớn hả?”

Trương thị đấm ngực gào khan: “Ta đây là tạo cái gì nghiệt a! Dưỡng ra một con mọt sách chỉ biết quẹo khuỷu tay ra ngoài!”

Hạ Ngọc Cẩm phe phẩy cây quạt, âm dương quái khí mà xen mồm: “Trực can nhi chẳng lẽ muốn giúp hai cái bồi tiền hóa ấy tìm nhà chồng trong thư viện, thay ngươi mở mang nhân mạch, nên ngươi mới bênh vực chúng như thế.”

“Tiểu cô cẩn trọng lời nói!”

Hạ Trực giận đến tái mặt: “Lễ Ký nói ‘Nam nữ hữu biệt, nhi hậu phu phụ hữu nghĩa’*, dù tiểu cô là phận nữ nhi, cũng nên để tam thúc mang cho người vài cuốn giáo lý vỡ lòng mà xem. Những lời dơ bẩn thế này không phải thứ một cô nương chưa xuất giá như ngươi có thể nói ra.”

* Nam và nữ phải có lễ nghi, khuôn phép riêng thì quan hệ vợ chồng mới đúng đạo.

Hạ Ngọc Cẩm bị thân chất nhi nói không biết liêm sỉ, lập tức vừa thẹn vừa giận, đỏ bừng cả mặt.

Bên cạnh, Hạ Toàn ngậm tăm cười khẩy: “Đệ đệ này của ta đúng là đọc sách đến ngu người, thấy bạc cũng muốn ném ra ngoài.”

Hiện tại rõ ràng biết trong nhà vì ba mẹ con kia mà loạn cả lên, vậy mà hắn lại để người ta đi.

Hạ bà tử đôi mắt tam giác đầy ác khí, giọng âm trầm lên tiếng: “Trực ca nhi bị tiện nhân Xuân Đào kia dạy hư rồi.”

Vừa nghe đến Xuân Đào, Trương thị lập tức tỉnh táo hẳn.

Hạ Trực dù sao cũng là con ruột mình, lúc này nhìn hắn quỳ dưới đất, trong lòng vừa giận vừa thương, nhắc đến Xuân Đào vừa đúng lúc đổ tội:

“Đúng đúng, Toàn ca nhi là ta đích thân dạy dỗ nên tính tình không như vậy. Trực ca nhi vốn cũng ngoan, chính là bị Xuân Đào làm hư.”

Dù Xuân Đào là hài tử lớn nhất trong nhà, nhưng cũng chỉ hơn tiểu đường đệ Hạ Trực bốn tuổi, lớn hơn đại đường đệ Hạ Toàn hai tuổi.

Hạ Toàn là đại tôn tử Hạ gia, được Trương thị nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

Xuân Đào từ nhỏ đã phải trông trẻ.

Đám trẻ lớn nhỏ trong Hạ gia, kể cả Hạ Ngọc Cẩm, đều do Xuân Đào chăm bẵm mà lớn lên. Muốn trách thì cũng phải trách Xuân Đào không dạy dỗ tốt hài tử, không chăm nổi tiểu cô.

Chiếc quạt trong tay Hạ Ngọc Cẩm ngừng lại, sắc mặt khó coi, nàng và Hạ Toàn sinh cùng năm.

Xuân Đào tuy là cháu gái nhưng lớn hơn nàng hai tuổi, chưa bao giờ chịu nhường cái “cô” này nửa phần, trước kia đánh nhau không ít.

Lúc này, Hạ Ngọc Cẩm lại không quên đâm chọc: “Nương, trước kia người không nên để Xuân Đào ngày nào cũng mang Trực ca nhi theo. Con gái do tiện tì nuôi nấng thì biết cái gì, đây rõ ràng là cố ý hại nam đinh nhà chúng ta.”

Hạ bà tử quả nhiên tức giận đến không nhẹ: “Lúc đó ta chẳng phải muốn cho con tiện nhân Thu Cúc kia làm việc nhiều hơn nên mới bảo Xuân Đào trông hài tử sao. Ai ngờ dạy thành ra thế này.”

Hạ Trực vẫn cứng cổ: “Xuân Đào tỷ tỷ tư thông với người ngoài là sai, nhưng cũng do Hạ gia thất lễ trước, thu củi của Lâm gia mà không trả tiền…”

“Câm miệng!”

Hạ lão đầu cuối cùng cũng nổi giận: “Chuyện trong nhà không đến lượt một học trò như ngươi nói ra nói vào, ngươi đọc sách thánh hiền chính là để chỉ trích trưởng bối sao?

Sang tháng Hai năm sau ngươi lại phải dự thi Đồng Sinh, bài vở học hành thế nào rồi? Từ mai trở đi, sang ở nhà tam thúc, không được về đây.”

Nhắc đến kỳ thi Đồng Sinh, Hạ Trực im lặng.

Nhưng nhắc tới tam thúc, mắt Hạ Toàn lại sáng lên, lập tức chen vào: “Gia gia, biểu nhạc phụ của tam thúc chính là huyện thừa, muốn tìm mấy nữ nhân thì quá dễ. Bảo hắn sai nha dịch lục soát cả thành là được, đâu cần ta phải đứng chờ ở cổng thành mỗi ngày.”

Hạ lão đầu không nói gì.

Hạ gia chỉ là một khách điếm nho nhỏ, trong nhà có thể hung hăng với nhau, nhưng bên ngoài đến thiện đường còn chẳng dám xông vào, giờ sao dám nhờ quan phủ?

Huống hồ, lão tam Hạ Thủ Dự vẫn tránh né không chịu lộ diện, ai biết ý tứ thế nào.

Huyện thừa cũng chẳng phải nhạc phụ của lão tam, chỉ là họ hàng xa bên nhà mẹ vợ hắn mà thôi.

Nếu thật để lão tam đi nhờ, có khi làm hỏng cả công việc của hắn.

Nhưng lúc này, bắt buộc phải gọi lão tam về một chuyến.

……

Hạ Thủ Dự trở về với vẻ cực kỳ khó chịu, mặt trầm như nước, bước vào cửa, giày dính đầy bụi đất.

Tuổi chừng hai mươi hai, hai mươi ba, tuy chỉ là thư lại phụ trách in ấn sách giáo khoa của huyện học, nhưng phong thái trong đám người Hạ gia thì đúng là nổi bật hơn hẳn.

Hạ Thủ Dự về đến nhà, đến cả cha mẹ cũng không kịp chào, đảo mắt một vòng, ánh nhìn dừng trên Hạ Trực: “Nghe nói ngươi gặp góa phụ kia rồi?”

Hạ Trực cúi đầu không nói, Hạ bà tử đã nhào lên kể lể: “Lão tam a! Tiện nhân kia đang ở trong thành, ngươi mau đi nhờ huyện thừa lão gia…”

“Thật đúng là hồ đồ.”

Hạ Thủ Dự đẩy mạnh lão nương ra: “Huyện thừa đại nhân đang làm mối cho ta, lúc này nháo đến nha môn , là muốn huỷ hoại tiền đồ của ta?”

Lần trước đại tẩu kia giả chết suýt nữa gây chuyện đến nha môn, hắn đã phải trốn tránh mãi mới qua được sóng gió, hiện giờ lại muốn hắn nhờ vả huyện thừa.

Huyện thừa chỉ là người làm mối cho hắn, chứ đâu phải nhạc phụ, không thể gây thêm phiền toái cho người mai mối; bản thân hắn vất vả đến từng này tuổi mới tìm được một mối tốt thế này, không thể để hỏng được.

Trước đây chỉ để người trong nhà tự đi tìm, nếu huyện thừa trách cứ thì hắn còn có thể lấy cớ không biết mà phủi sạch.

Nhưng bây giờ bị gọi về, thì không thể làm vậy nữa.

Hắn đảo mắt nhìn cả phòng, giọng mất kiên nhẫn: “Ngày mai ta sẽ cho người âm thầm đi dò la tin tức. Các người đừng chạy loạn trong thành nữa.

Ba mẹ con bọn họ đã ký giấy đoạn thân với Hạ gia, nếu làm lớn chuyện, chúng ta sẽ là bên sai.”

Nói tới đây, Hạ Thủ Dự lại bực bội trừng Hạ Trực một cái.

Nếu sáng nay hắn đến huyện học tìm hắn báo tin, giờ chắc đã tìm được ba mẹ con kia rồi.

Chỉ cần dỗ ngon dỗ ngọt vài câu, chờ đưa về nhà rồi hủy giấy đoạn thân đi, mọi chuyện sẽ trở lại như trước.

Chỉ vì tên ngu này mà một cơ hội tốt như vậy bị bỏ lỡ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc