Tiễn Lương Mỹ Phượng đau lòng đến nỗi không thở nổi đi rồi, Đàm Tố Ninh đóng cửa lại, sau đó cẩn thận kéo tấm rèm cửa sổ rách nát ở cửa sổ nhỏ lại.
Trong lán hơi ngột ngạt, hơi ẩm ướt rất khó chịu, Đàm Tố Ninh vừa ăn cơm xong mới lau người, lúc này đã đổ một lớp mồ hôi.
Cô nhớ ra vòi nước trong bếp không gian của mình có thể dùng được, bèn hô một tiếng vào bếp rồi xuất hiện trong bếp.
Nếu là trước đây thì cô chắc chắn sẽ cầu kỳ nhưng bây giờ không được, điều kiện chỉ có vậy. Cô dứt khoát tìm một cái chậu sạch, đun nước nóng trong bếp rồi lau người, lại gội đầu, lúc này mới thấy thoải mái.
Mùa hè đương nhiên không thể thiếu kem, cô lấy một cây kem trong tủ lạnh ra ăn, sau đó mới ra nằm trên giường, vỗ bụng cảm thán, ông trời không tốt với cô nhưng bà nội phù hộ cô.
Ít nhất thì trong thời gian ngắn sẽ không bị đói chứ?
Nghĩ đến cuộc đời xui xẻo của nguyên chủ, Đàm Tố Ninh đành phải bò dậy, cầm lấy chiếc gối cũ nát, lục ra một chiếc túi vải nhỏ.
Đây là tiền riêng mà nguyên chủ tích cóp được trong nhiều năm, mở ra xem, tiền lẻ nhìn thì có vẻ nhiều, toàn là tiền một xu, hai xu, năm xu cũng có, lớn nhất là tiền một hào nhưng cũng không có mấy tờ. Đếm xong, lòng Đàm Tố Ninh lạnh đi một nửa, tổng cộng chỉ có hai đồng ba hào sáu xu.
Đàm Tố Ninh thấy buồn, lúc này lại thấy thương cảm cho nguyên chủ. Chỉ có hai đồng tiền này mà không biết đã tích cóp được bao lâu.
Phiền quá.
Đàm Tố Ninh gãi đầu, cất tiền đi, để chung với một trăm ba mươi đồng lấy từ Lương Mỹ Phượng hôm nay rồi nhét vào gối. Nhưng nằm xuống lại không yên tâm, cô bò dậy lại dùng giấy dầu gói tiền đại đoàn kết lại rồi để vào ngăn kéo bếp lớn của mình, lúc này mới yên tâm.
Đêm đầu tiên xuyên không, Đàm Tố Ninh ngủ không yên, trời chưa sáng cô đã tỉnh.
Ra ngoài rửa mặt thì gặp bà Trần hàng xóm, bà Trần thấy Đàm Tố Ninh thì mắt sáng lên, tiến lại gần: "Tố Ninh, bác hỏi cháu, cháu còn nhớ Kỷ Thịnh không?"
Lại là Kỷ Thịnh, có liên quan gì đến cô chứ?
Đàm Tố Ninh nhìn bà Trần mặt đầy phấn khích và tò mò, mím môi: "Bác nói gì vậy, cháu với anh ta chẳng có quan hệ gì, sao phải nhớ anh ta chứ."
Kết quả bà Trần trợn mắt, kinh ngạc nói: "Cháu không nhớ sao?"
Đàm Tố Ninh suy nghĩ cẩn thận cũng không nghĩ ra nguyên chủ và Kỷ Thịnh trong lời đồn có quan hệ gì, cô nhìn Bà Trần chân thành hỏi: "Bác, cháu phải nhớ sao?"
Thấy vẻ mặt của cô, Bà Trần nhìn cô từ trên xuống dưới, lè lưỡi: "Cháu thật sự không nhớ sao? Nói ra thì năm đó Kỷ Thịnh vì giúp cháu mới đánh nhau với anh trai cháu..."
"Bà Trần, bà nói bậy bạ gì với Tố Ninh thế."
Bà Trần còn chưa nói hết câu đã bị Lương Mỹ Phượng cắt ngang, Lương Mỹ Phượng nhanh chân đi tới, kéo Đàm Tố Ninh ra sau lưng, cảnh cáo nhìn Bà Trần: "Bà Trần, bà tốt nhất đừng nói bậy, nếu không tôi sẽ không tha cho bà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
