Cùng ở một khu tập thể, tính cách của ai cũng rõ ràng. Lương Mỹ Phượng không phải người biết điều, Bà Trần vẫn luôn biết, Lương Mỹ Phượng ngăn bà không cho nói rốt cuộc là vì sao bà cũng rõ.
Bà Trần tuy muốn gây chuyện nhưng cũng không muốn cãi nhau với Lương Mỹ Phượng, thấy sắc mặt Lương Mỹ Phượng như muốn ăn tươi nuốt sống người, bà liền bĩu môi: "Tôi có nói gì đâu."
Rồi quay về nhà.
Lương Mỹ Phượng quay lại nhìn Đàm Tố Ninh: "Bà ta vừa nói gì với con?"
Đàm Tố Ninh nhìn chằm chằm vào mặt Lương Mỹ Phượng, thấy vẻ cảnh giác trên mặt bà, lại nghĩ đến lời Bà Trần nói, trong lòng càng thêm nghi ngờ, nếu Kỷ Thịnh vì nguyên chủ mới đánh nhau với Đàm Lập Cường, vậy tại sao nguyên chủ lại không nhớ gì?
Cô khẽ lắc đầu: "Chưa kịp nói."
Lương Mỹ Phượng vẫn tin tưởng tính tình của con gái mình, bà ta ừ một tiếng, khô khan mắng: "Bà Trần là đồ lắm mồm, con gái bà ta còn hơn con một tuổi, đến giờ vẫn chưa tìm được đối tượng, sắp phải xuống nông thôn rồi, chỉ là ghen tị với con tìm được chồng tốt không phải xuống nông thôn, còn có thể sống sung sướng. Con đừng nghe đừng tin lời bà ta, con phải luôn nhớ rằng, mẹ, bố và anh trai mới là người thân nhất của con. Kể cả sau khi kết hôn cũng vậy."
Nghe Lương Mỹ Phượng nói lời thấm thía, khóe miệng Đàm Tố Ninh nở nụ cười mỉa mai, Lương Mỹ Phượng càng nói như vậy, cô càng nghi ngờ nhưng chỉ gật đầu dịu dàng: "Con biết rồi."
Lương Mỹ Phượng thở phào nhẹ nhõm, thấy Đàm Tố Ninh cúi đầu liền dặn dò: "Hôm nay trời mát, con mau đi mua đồ đi, tiền còn lại coi như của hồi môn chúng ta cho con. Gia đình chúng ta cho con của hồi môn như thế này, có nói thế nào cũng phải nói là chúng ta đối xử tốt với con rồi."
Không đợi Đàm Tố Ninh trả lời, chiếc bánh ngô đã bị lấy mất.
Đàm Tố Ninh muốn cãi lại bà ta vài câu nhưng lại thấy bà ta lấy đi cũng không ăn, thôi vậy, lát nữa tự mình nấu ăn, ăn ngon hơn nhiều.
Sau bữa sáng, Đàm Lập Cường nói với Lương Mỹ Phượng: "Mẹ, mẹ đưa con ít tiền và phiếu, con muốn đưa Giang Nguyệt đi mua quần áo."
Nghe vậy, Lương Mỹ Phượng lập tức nổi giận: "Vẫn chưa kết hôn mà đã đòi hỏi đủ thứ, kết hôn rồi thì còn ra thể thống gì nữa?"
Đàm Lập Cường cũng không vui: "Mẹ, mẹ nói gì vậy, người ta là cô gái tốt gả cho con để chung sống với con, con mua cho người ta một bộ quần áo thì sao. Mẹ đừng quên, nhà họ Giang sống rất khá giả, người ta có thiếu một bộ quần áo không, con làm vậy không phải là để giữ chân người ta sao, sao mẹ lại không hiểu chuyện thế. Nhà họ Giang mới đưa cho nhà mình ba trăm đồng tiền sính lễ, người ta còn không đòi hỏi nhà mình tiền sính lễ, mua một bộ quần áo chẳng phải là nên làm sao."
Nói rồi anh ta đưa tay ra: "Mẹ, mẹ hào phóng một chút, dù sao cũng phải để bố vợ con nhìn con với con mắt khác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)


Uii