Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Du lắc đầu: "Hai người thẳng thắn với nhau như thế, không ai lừa ai cả."
Nhìn lại mọi chuyện đã xảy ra trước đó, Diệp Lan một mực cố gắng giữ lấy cơ hội ở lại Yến Kinh, còn Lý Vĩ lại chỉ muốn cùng cô ấy xuống nông thôn xây dựng. Cả hai không ai chịu nhường ai, càng không thể thay đổi bản thân vì đối phương.
Chuyện này không nằm ở riêng ai. Cũng không thể quy trách nhiệm đúng sai rõ ràng. Nếu phải nói ra một câu kết, thì chỉ có thể là: tình cảm dành cho nhau chưa đủ sâu đậm chăng?
Diệp Lan khẽ thở dài: "...Em không hiểu đâu."
Cô ấy chọn kết hôn để được ở lại Yến Kinh, nhưng trong lòng thì vẫn thấp thỏm, nặng trĩu. Gần đây, cô ấy đã bắt đầu nghe những lời bàn tán vô căn cứ về việc cô ấy không cùng Lý Vĩ xuống nông thôn, như vậy là phản bội lý tưởng thanh niên trí thức.
Mà về sau, chắc sẽ còn nhiều lời hơn nữa.
Ngay cả bản thân Diệp Lan cũng cảm thấy có lỗi với Lý Vĩ. Cô không phải kiểu phụ nữ có thể cùng người khác chịu khổ.
Thế nhưng, Diệp Du đâu phải không hiểu. Chỉ là tư tưởng của cô, từ lâu đã khác biệt hoàn toàn với dòng chảy này: "Yêu đương thôi mà. Không hợp thì chia tay. Chỉ cần không làm tổn thương ai, thì theo đuổi hạnh phúc của mình đâu có gì sai?"
Đừng xem thường cô mới mười bảy tuổi. Những trải nghiệm của cô, so với Diệp Lan, còn phong phú gấp nhiều lần.
Kiếp trước, trong mạt thế, đàn ông và phụ nữ bị biến dị chẳng khác gì nhau, mà hầu như ai cũng chẳng còn mong có con cái nữa. Khi đó, mới thực sự là nam nữ bình đẳng. Càng sống trong ranh giới sinh tử, người ta càng cởi mở với những mối quan hệ.
Diệp Du cũng từng có những ngày cô độc đến mức muốn tìm ai đó bầu bạn. Cô đã thử nhiều mối tình, dài có, ngắn có. Đã từng rung động, từng bị phản bội, từng lún vào những câu chuyện đầy máu chó, từng tiếc nuối, cũng từng có những ký ức đẹp đến khó quên.
Câu trả lời thẳng thắn của cô khiến Diệp Lan giật mình: "Tam Nha! Người vĩ đại từng nói, không kết hôn mà yêu đương là chơi bời! Em không thể như vậy được... Con gái thì càng nên biết tự bảo vệ, phải quý trọng bản thân, không thể..."
Một tràng những lời dạy dỗ chân thành và nghiêm túc ào đến như thác đổ.
Những điều Diệp Lan nói chẳng sai, xuất phát từ sự quan tâm. Nhưng với Diệp Du, người mang theo ký ức mấy chục năm từ đời trước, thì mấy lời đó lại quá lỗi thời.
Diệp Du không chần chừ, giả vờ ngủ. Kích hoạt chế độ "đừng làm phiền".
Không thấy Diệp Du trả lời, Diệp Lan đinh ninh là em mình đã ngủ say.
Cô ấy có chút ngưỡng mộ. Ước gì bản thân cũng có thể ngủ yên như thế. Nhưng khi vừa quay đầu lại, cô ấy đã sững người: Diệp Du đang gác hai chân thẳng đứng lên tường, kéo căng đến một góc độ không tưởng, mà vẫn trùm kín chăn, không rơi ra ngoài một chút nào.
Cái kiểu ngủ gì mà yêu cầu tư thế cao độ vậy trời?!
"Em ấy ngủ thật à? Hay chưa ngủ? Mình có nên gọi em ấy không...?"
Diệp Lan vì quá đỗi kinh ngạc mà quên luôn cả nỗi buồn, cứ lăn qua lăn lại với mớ suy nghĩ rối bời, cuối cùng thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Mới thức tỉnh lại dị năng chưa lâu, trạng thái còn rất bất ổn. Nhưng may là cô không phải tay mơ. Đời trước từng tu luyện nhiều lần, nên lần này có hạch tâm trợ giúp, chỉ sau một tiếng, dị năng đã hoàn toàn vững lại. Cô chắc chắn: nền móng dị năng đời này vững hơn đời trước gấp mấy lần. Như xây móng nhà vững chắc, sau này mới dễ lên tầng cao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)