Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Huống chi còn tu luyện dị năng, ít nhất có thể cao thêm 0,11cm, biết đâu chừng sau này chạm mốc 1m70 cũng nên.
Vương Lai Đệ cằn nhằn: "Nghe con nói như thể mẹ bỏ đói từ bé, không cho ăn không cho uống vậy."
Diệp gia tuy không giàu, nhưng cũng không đến nỗi để con cái nhịn đói. Lương thực dẫu thô cũng đủ no bụng.
Diệp Du thực ra chỉ là thông báo trước một tiếng, được mẹ đồng ý là nhanh chóng chạy tới gian bếp nhỏ sau nhà. Phía sau còn có một "cái đuôi nhỏ" hí hửng bám theo, cậu em út Diệp Vệ Quốc.
Cả hai tung tăng bước nhẹ như chim.
Nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ giống hệt nhau, Vương Lai Đệ bất giác thở dài.
Bảo sao cô cứ nhất quyết nói chưa muốn lấy chồng. Nhìn kìa, 17 tuổi đầu mà vẫn cứ như một đứa trẻ.
Bà cũng đâu nỡ để đứa nào rời xa, nhưng nhà có ba đứa con gái, lại chẳng đứa nào chịu về quê, rất dễ bị tố cáo là "không tham gia sản xuất", thế thì cả nhà tiêu đời.
Nhị Nha (Diệp Lan) không chịu xuống nông thôn, Tam Nha (Diệp Du) tự nguyện đi, cũng là chuyện tốt. Dù gì... cũng đành ủy khuất đứa con gái út vậy.
Diệp Du chẳng hề hay biết cha mẹ đang thì thầm trong phòng ngủ. Cô vào bếp, vớ lấy năm củ khoai lang đỏ, nhét vào bếp lò còn âm ỉ lửa.
"Ơ? Lại khoai lang đỏ hả..."
Diệp Vệ Quốc xị mặt thất vọng.
Khoai lang đỏ, dù ở nông thôn hay thành phố thời đó, đều là món ăn phổ biến đến nhàm chán. Ăn nhiều dễ đầy bụng, nóng ruột, nên người lớn hầu như chẳng thích.
Nhưng Diệp Du thì khác, cô thích.
Lột vỏ, thịt khoai vàng óng ánh, mềm dẻo và ngọt lịm. Vừa đưa vào miệng đã tan ra.
Thế là Diệp Du không để ý, ăn liền một mạch hết cả năm củ.
Diệp Vệ Quốc nhìn chị gái ăn mà bụng cũng réo lên. Nhịn không được nuốt nước miếng, lên tiếng năn nỉ: "Chừa cho em nửa củ đi mà..."
Diệp Du lắc đầu tỉnh queo: "Không còn đâu, hết sạch rồi."
"... Keo kiệt!"
Cơm nước xong, Diệp Du thong thả đi dạo một vòng trong sân rồi mới quay về phòng.
Thời đó không có ô nhiễm ánh sáng, bầu trời đêm sao trăng sáng rỡ, chỉ cần khe cửa hở một chút cũng đủ để nhìn rõ mọi thứ bên trong.
Huống chi, thị lực của Diệp Du đã vượt qua giới hạn con người.
Cô nhìn rõ Diệp Lan đang nằm nghiêng ở giường ngoài, nhắm mắt giả vờ ngủ. Nhưng từ nhịp thở, cô nhận ra, chị ấy vẫn còn thức.
Diệp Du cũng cởi chiếc áo khoác đồng phục, chui lên chiếc giường tầng sát tường. Tấm chăn phối màu xanh quân đội, xám tro và lam nhạt chẳng hề ăn nhập với nhau, nhìn kỹ thì còn khá xấu, vậy mà cũng bị cô ôm lấy, rúc vào bên trong nằm xuống.
Tiếng nói bất chợt vang lên từ phía bên trái: "Tam Nha, em thực sự định xuống nông thôn à?"
"Ừm."
Diệp Du ngừng một chút, rồi lại nói tiếp: "Xuống nông thôn đúng là không ít nguy hiểm. Nhưng em ở gần Yến Kinh, xét ra cũng đỡ hơn nhiều, dù sao cũng sát bên thủ đô."
"Ồ..."
Diệp Lan không nói gì thêm.
Không rõ đã bao lâu trôi qua, lúc Diệp Du duỗi hai chân lên tường, làm tư thế duỗi thẳng chân theo bài thể lực số 17 trong sổ tay rèn luyện, thì giọng nói kia lại cất lên lần nữa: "Tam Nha... em có thấy chị nhẫn tâm, vô tình khi bỏ rơi Lý Vĩ không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)