Bộ đẹp nhất là một chiếc váy hoa nhỏ màu lam, thắt eo, kiểu dáng cực kỳ nổi bật, kiểu váy như vậy phải vài năm nữa mới dám mặc ra đường, đến lúc đó chắc cô đã "xuyên không" đến thế giới tương lai mất rồi.
Diệp Lan và Diệp Du hiện tại chênh lệch chiều cao không nhiều, cả hai đều thuộc dạng mảnh khảnh. Thế nên Diệp Du quyết định tặng váy lại cho Diệp Lan.
Diệp Lan kinh ngạc: "Cho chị à?"
Diệp Du gật đầu: "Em mặc không hợp đâu, để chị mặc đi."
Chiếc váy tuy là hàng dệt pha, không đẹp bằng vải bông thuần, nhưng giá lại rất đắt. Vứt đi thì phí quá.
Diệp Lan vốn đã rất thích chiếc váy này. Giờ nghĩ tới việc Tam Nha sắp xuống nông thôn, chắc cũng chẳng còn dịp nào để mặc, cô ấy đành vui vẻ nhận lấy.
Nhưng cô ấy cũng không lấy không. Cô ấy dùng một chiếc áo mỏng màu lam không có vết vá để đổi lại.
Thời này không ai câu nệ chuyện mặc đồ cũ. Diệp Lan và Diệp Du cũng thường mặc lại đồ của Diệp Hạnh. Có khi còn mặc lẫn cả đồ con trai, hai cậu em Diệp Vệ Quốc cũng từng mặc lại quần áo của các chị, sửa chút là được.
Trang sức thì hoàn toàn không có.
Thứ giá trị nhất của Diệp Du là mấy quyển sách giáo khoa cũ. Lâu rồi cô không học hành gì, cứ ngỡ mình đã quên sạch. Nhưng khi mở sách ra, cô nhanh chóng lấy lại cảm giác. Với trí nhớ và khả năng tư duy hiện tại, việc ôn lại kiến thức cũng chẳng quá khó.
Cô định bụng sẽ lén cất chúng vào trong không gian.
Hộp cơm tráng men, ly, đũa, muỗng, thứ gì Diệp Du cũng muốn đem theo. Mấy món này đâu thể tùy tiện mua được trong thời gian ngắn, mà lại vô cùng thiết yếu. Còn có cái chậu nữa, nhất định không thể là loại nhựa hay inox bình thường, phải là loại thật bền, chắc chắn dùng lâu dài. Cái chậu này cô còn định giấu vào không gian giữa đường đi cho tiện...
Mấy món lặt vặt cộng lại, không thiếu thứ gì quan trọng, nhưng tính ra cũng không nhiều.
Tiếp theo, cô kiểm tra lại tiền tiết kiệm của mình.
Trừ đi số tiền hôm qua, tổng cộng cô chỉ còn lại 1 đồng 8 hào 1 xu. Ngày thường tiêu pha cũng không ít, may mà tiền để dành cùng Diệp Lan còn quá được 5 đồng!
"..."
Diệp Du lại càng ý thức rõ ràng: mình đích thị là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.
Nhưng hiện tại cũng chẳng có cách nào để kiếm thêm tiền. Thời đại này đâu cho phép buôn bán cá nhân. Tư nhân giao dịch bị coi là đầu cơ trục lợi, nghiêm trọng còn vi phạm pháp luật.
Mấy năm trước, trong khu này còn lén lút có chợ đen, bán đủ thứ từ lương thực, vải vóc, đến cả ba món "tam chuyển nhất vang" cũng có thể mua được. Nhưng từ đầu năm nay, Yến Kinh đã xử lý không biết bao nhiêu vụ, các chợ đen sớm bị triệt hạ. Cả những người cầm đầu cũng bị đưa đi nông trường cải tạo cả nhà.
Bây giờ thì càng chẳng ai dám chống lệnh, ít nhất trong vòng một hai năm tới, từ nội thành cho đến vùng ven đều không có đất sống cho chợ đen nữa.
Diệp - nghèo bền vững - Du đành tiếp tục sống tằn tiện. Cô còn kiên quyết từ chối 2 đồng mà Diệp Lan định đưa: "Gì cơ? Việc em xuống nông thôn thì liên quan gì đến chị? Đây là lựa chọn cá nhân của em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Dịch dễ thương 🤩 ,Diệp _nghèo bền vững _ Du ,🤩🤩🤩
-328046.png&w=256&q=75)


