Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về 60: Đại Lão Mạt Thế Tận Hưởng Cuộc Sống "Về Hưu" Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Nói mãi mới vào được chủ đề chính, vợ chồng Diệp Trường Thành cũng phải thừa nhận, họ thực sự ngưỡng mộ cách Diệp gia giải quyết mọi chuyện nhẹ nhàng đến vậy.

Vương Lai Đệ chỉ biết cười trừ.

Lời nhờ vả coi như xong, chuyện giữ lại người nào thì ai cũng biết rồi, vẫn còn hai "ứng viên" kia mà. Diệp Bảo Nha và Diệp Xuân Sinh, rốt cuộc ai phải xuống nông thôn, chuyện này còn chưa phân định.

Muốn bảo Vương Lai Đệ giúp Diệp Du tìm bạn đồng hành? Chắc cũng đành bó tay.

Diệp Du: ...Thật sự không cần đâu.

Diệp Trường Thành còn nhiệt tình mời họ ở lại dùng bữa tối, nhưng ngay cả Vương Lai Đệ cũng chẳng có ý định nán lại. Bà lấy lý do nhà không có ai nấu cơm, không thể ở lâu, rồi dẫn hai con gái tạm biệt ra về.

Vừa bước chân ra khỏi khu đại viện nhà Diệp Trường Thành, Vương Lai Đệ và Diệp Lan đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Riêng Diệp Du thì vẫn rất thảnh thơi, lúc nhà người ta đang cãi vã, cô còn ngồi thong dong nhai hết sạch mớ khoai lang đỏ khô dùng để đãi khách mà bác lấy ra.

Chuyện này khiến Vương Lai Đệ không biết nên khóc hay nên cười. Trong nhà thì còn có thể nhịn, nhưng vừa ra đến cổng, bà liền cau mày trách: "Nhà mình thiếu đồ ăn hay nước uống sao mà con phải gặm khoai khô người ta như thể món ngon lắm vậy? Con không thấy ánh mắt bác dâu lúc đó à?"

Diệp Du: "Ha ha, con thấy rồi."

Thế là, cuộc viếng thăm hôm nay chính thức khép lại.

À không, nói đúng hơn là, từ những tin tức thu được tại phòng làm việc đoàn thanh niên trí thức, Vương Lai Đệ xác định rằng nếu muốn gả Diệp Lan đi, thì nên nhanh chóng hành động. Trên đường về, bà lại đưa hai chị em đến thăm một bác gái quen biết, một lần nữa khéo léo nhắc lại chuyện kết hôn, đồng thời khẳng định mong muốn sớm thu xếp.

Xong xuôi, mọi việc coi như tạm ổn.

Về đến đại viện, hai anh em Diệp Bảo Quốc và Diệp Vệ Quốc đã đi học về. Diệp Bảo Quốc rút vào phòng, không biết đang bận gì. Diệp Vệ Quốc thì không biết từ đâu tha về một cục đá to vừa phải, đứng giữa sân tập... cử tạ.

Vừa thấy chị gái về, cậu càng hăng hái, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Du, như thể muốn tuyên bố: "Sớm muộn gì em cũng mạnh hơn chị!"

Vương Lai Đệ vừa tiếc khoai lang bị cháy, vừa tiếc củi đốt, nên mắng cậu một trận và cấm bén mảng vào bếp nữa.

Diệp Du thì ngược lại, thấy hôm nay cậu cố gắng, bèn miễn cưỡng dạy cho vài phương pháp tập luyện thể chất chuẩn chỉnh.

Đúng là thời buổi này, nhập ngũ vẫn là con đường sáng.

Phía sau, phòng bếp khói lửa lượn lờ. Phía trước sân, thiếu niên đầm đìa mồ hôi luyện tập. Diệp Du kéo chiếc ghế dài ra ngồi dưới gốc cây du trước cửa, thong thả gặm một quả bí đỏ chín.

Thời gian như thế, lặng lẽ mà yên bình.

Sáng hôm sau.

Vợ chồng Diệp Hồng Quân đi làm, hai cậu em lại tới trường. Trong nhà chỉ còn lại hai chị em Diệp Du, Diệp Lan, cùng nhau dọn dẹp phòng ốc, chủ yếu là Diệp Lan giúp Diệp Du thu xếp đồ đạc.

Quần áo mùa hè của Diệp Du nhiều nhất, nhưng tổng cộng cũng chỉ có bốn bộ. Trong đó hai, ba món đã vá chằng vá đụp, dù tay nghề của Vương Lai Đệ có giỏi đến mấy cũng không thể che được những chỗ rách.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc