Diệp Du nhìn nhận mọi chuyện từ góc độ khác thời đại, nên không tránh khỏi kiểu nói chuyện như "ngồi mát nói chuyện đời". Hoặc cũng có thể, bất kể ai cưới chị cô, cô đều sẽ thấy đó là "hoa nhài cắm bãi c*t trâu".
Lưu Đại Hải không nói nhiều, viện cớ đi nghỉ trưa rồi rút lui.
Sau khi hắn ta rời đi, Vương Lai Đệ và mọi người cũng không nán lại lâu. Diệp Hạnh tiễn họ ra tận cổng xưởng, còn đi cùng một đoạn.
Phải nói rằng, Diệp Hạnh thật sự rất tận tâm với chị em trong nhà. Cô ấy còn nói sẽ để ý cả chuyện hôn sự của Diệp Lan. Phía bên thanh niên trí thức đã có lời nhắn, chuyện này đến cuối cùng sẽ phải cưỡng chế thi hành. Khi ấy nếu cần cưới gấp mà chưa có đăng ký kết hôn thì sẽ rắc rối, nên tốt nhất là chuẩn bị sớm, càng nhanh càng tốt.
Lần này tiễn Diệp Du về quê, Diệp Hạnh còn đưa cho cô mấy tấm phiếu công nghiệp, phiếu mua phích nước, thêm cả 20 đồng. Cô ấy nói trong nhà có vài thứ không tiện mang theo, như cái phích nước dễ vỡ, bảo khi nào đến đại đội thì ra điểm cung tiêu gần đó mà mua. Quần áo cũ thì vài hôm nữa sẽ gửi sau.
Diệp Du không tiện từ chối, đành nhận lấy. Dù đã có trước mấy chục năm ký ức, cô vẫn khó chấp nhận kiểu quan tâm đơn phương không lý do như thế này. Dù là người thân, hay có lẽ chính vì là người thân, cô càng thấy khó xử. Nhưng vào lúc này, cô thực sự không giúp gì được cho Diệp Hạnh, nên đành nhận tấm lòng đó, ghi nhớ vào lòng.
Vương Lai Đệ thấy chị em họ thân thiết như vậy thì cũng vui lây. Nhưng nghĩ đến chuyện Diệp Du sắp phải xuống nông thôn, trong lòng không khỏi chùng xuống. Mắt đỏ hoe, bà trừng mắt liếc Diệp Du một cái: "Đừng có nhét tiền vào túi bừa bãi như thế. Rơi mất rồi có mà khóc cũng không kịp!"
Diệp Du: "..."
Cô thầm nghĩ, quần áo thời nay túi sâu lắm, lại rộng nữa, không dễ gì làm rơi được. Trừ khi ai đó cố ý móc hoặc rạch ra. Nhưng với khả năng cảm giác nhạy bén của một người có dị năng như cô, ai mà dám đến gần?
Chồng Diệp Thúy Hoa làm công nhân xưởng thực phẩm. Hai người có hai con trai đều đã lập gia đình, chẳng phải lo chuyện phải đi nông thôn gì cả. Cháu trai lớn còn hơn Diệp Bảo Quốc một tuổi rưỡi, nghĩa là tuổi đã vượt xa diện phải đi lao động nông thôn.
Hai con trai và hai con dâu đều làm công nhân. Việc của con dâu thứ hai còn do chính Diệp Thúy Hoa giới thiệu. Bà ta thì sau khi nghỉ việc thì ở nhà trông cháu.
Một nhà có đến năm người là công nhân chính quy, điều kiện nhà Diệp Thúy Hoa rõ ràng hơn hẳn nhà Diệp Hồng Quân.
Cả gia đình sống trong căn nhà được xem là khá khang trang vào thời đó, nhà tầng, có nước máy, nhà vệ sinh xả nước, thậm chí có cả điện. Dù đa số các nhà thời ấy đều tiếc điện không dám dùng, nhưng nhà này thì dùng thật!
Diệp Du thấy có nhà vệ sinh xả nước là đã tốt lắm rồi. Nhưng vấn đề là diện tích căn nhà không lớn, chỉ hơn 90 mét vuông với hai phòng. Thời ấy lại đề cao sinh nhiều con để "nhiều phúc", cả nhà mười mấy miệng ăn sống chen chúc bên trong, diện tích bình quân còn ít hơn cả đại viện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)