Diệp Hạnh: "..."
Nhiêu đó đủ cho cô ấy ăn tận hai ba ngày.
Vương Lai Đệ vỗ một cái lên lưng Diệp Du, mắng yêu: “— Mau đi rửa chén đi, con coi mặt mũi mẹ bị con làm cho mất sạch rồi kìa.”
Diệp Du thì không có cái khái niệm đó.
Nghe cô nói sẽ đi xuống nông thôn, Lưu chủ nhiệm thoáng ngạc nhiên, đánh giá cô một cái. Ban đầu ông ta còn tưởng thông gia đến là để nhờ vả chuyện công tác, ai ngờ không phải. Điều đó khiến ông ta đánh giá cao gia đình Diệp Du, không phải kiểu gia đình hay gây chuyện, biết thân biết phận.
Cuộc nói chuyện diễn ra khá hài hòa.
Diệp Du có phần thấy hơi giả tạo, nhưng cũng không tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Chủ yếu là vì miếng thịt kho tàu. Nếu trong xưởng cơ điện này mà hôm nào cũng có thịt kho tàu, cô nhất định sẽ tìm mọi cách bám trụ lại đây. Dù có phải lấy một ông đầu bếp, khụ khụ... Hôn nhân là gì, chẳng phải cũng phải xem năng lực thật sự của mỗi người à?
Cũng may là không đến mức đó. Mỗi tháng chỉ được ăn một lần, nhưng tiếc là, chính điều đó lại đẩy cao ngưỡng đạo đức của cô lên đôi chút.
Chưa ngồi ấm chỗ trong văn phòng, chồng của Diệp Hạnh, Lưu Đại Hải, cũng đã bước vào, sau khi được Lưu chủ nhiệm dặn dò kỹ càng. Thời đại này, chuyện hiếu thuận vẫn được coi trọng. Có thể thấy Lưu chủ nhiệm rất để tâm đến danh tiếng của mình.
Lưu Đại Hải là một người đàn ông bình thường, từ ngoại hình đến cách nói năng đều không có gì nổi bật. Chỉ số IQ lẫn EQ so với cha hắn ta thì thua xa. Đối xử với Vương Lai Đệ cũng chỉ ở mức xã giao, không thấy được sự kính trọng. Thậm chí còn thấp thoáng khoe khoang gia thế, để lại cho người ta cảm giác hắn ta chẳng mấy tôn trọng nhà vợ. Ở chung với Diệp Hạnh cũng như vậy, có thể thấy đây là kiểu tình huống hôn nhân rất thường thấy thời đó, nam bên này, nữ bên kia, cưới nhau vì điều kiện.
Nếu để Diệp Du nói thẳng, thì đúng là chị cô, Diệp Hạnh, như đóa hoa nhài cắm... bãi c*t trâu.
Nhưng trong mắt Vương Lai Đệ thì lại rất hài lòng. Diệp Hạnh không có mối quan hệ gì đặc biệt, thế mà lại được ngồi văn phòng ở xưởng cơ điện, quả thật nhờ phúc của Lưu chủ nhiệm. Lưu Đại Hải tuy không lanh lợi bằng anh em, năng lực cũng tầm thường, thi kỹ thuật mãi không đậu, nhưng chính vì thế mới phải cưới một cô công nhân bình thường làm vợ. Nếu không, sao lại phải nhún nhường như vậy?
Người ta hay nói thời đại bình đẳng, ai cũng như ai. Nhưng Diệp Hạnh làm dâu nhà cán bộ, xét cho cùng, Diệp gia đúng là cũng được thơm lây ít nhiều. Ít nhất trong thời buổi hỗn loạn này, cảm giác an toàn trong lòng mọi người cũng tăng lên vài phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)