Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Vào Truyện Thập Niên, Cùng Chồng Quan Quân Xuống Nông Thôn Nuôi Con Làm Đoàn Sủng Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Nhan Hoan định phản bác thì bị cha Chu quát: "Đủ rồi, cãi nhau cái gì! Mất hết thể diện, mau về nhà!"

Đúng lúc này, một người đàn ông chen qua đám đông. Nhan Hoan khẽ nhướng mày, nhận ra đó chính là đối tượng xem mắt hôm nay – cháu trai của phu nhân cục trưởng cục lương thực, Chu Văn Thanh.

Vừa trông thấy bộ dạng lấm lem của Nhan Hoan, Chu Văn Thanh đã cau mày tỏ vẻ chán ghét.

Nhớ lại những lời Chu Như Như vừa nói, anh ta bắt đầu nghi ngờ: chẳng lẽ Nhan Hoan thật sự là loại phụ nữ lẳng lơ?

Thấy biểu hiện kia, Chu Chính lập tức cảm thấy bất an. Ông vốn rất muốn gắn kết mối thông gia này, bởi sau nhiều năm làm phó chủ nhiệm, muốn tiến xa hơn thì kết thân với gia đình cục trưởng là cơ hội hiếm có.

Sợ Chu Văn Thanh hiểu lầm, ông vội giải thích: "Không có chuyện gì đâu, chỉ là Tiểu Hoan sơ ý vấp ngã. Giờ tìm thấy rồi, chúng ta về, hai đứa có thời gian thì tìm hiểu nhau."

Chu Văn Thanh lắc đầu như trống bỏi: "Mẹ tôi bảo, phụ nữ đẹp thì thường không đứng đắn, chọn vợ phải chọn người như mẹ tôi – ngoan ngoãn, hiền lành. Phụ nữ thì không được có tính khí, nếu không sẽ gây rối loạn gia đình. Người vợ lý tưởng phải dịu dàng, chu đáo như mẹ tôi. Còn nữa, Nhan Hoan quá gầy, phụ nữ vậy thì khó sinh nở. Mẹ tôi nói, sau này nhất định phải sinh con trai, không có thì nhà tôi không nhận thứ gà mái không biết đẻ…"

"Dừng ngay!" Nhan Hoan cảm thấy đầu mình ong ong. Đây là thể loại đàn ông cuồng mẹ đến mức nào vậy?

"Đồng chí Chu Văn Thanh, trước tiên tôi chưa bao giờ nói sẽ lấy anh. Thứ hai, với cái dáng dấp mặt bánh đa, mũi tẹt, mắt hạt đậu, bụng phệ, chân ngắn của anh, tôi phải mù hoặc mất trí mới thích được. Mẹ anh tốt đẹp thế nào thì anh cứ ở với mẹ anh cả đời đi, mãi mãi làm con ngoan của mẹ, lấy vợ làm gì? Cô gái nào lấy anh mới là xui tám đời!"

Mặc kệ vẻ mặt ngây dại của Chu Văn Thanh và ánh mắt sắp tóe lửa của cha Chu, Nhan Hoan nhướng mày đắc ý. A, chửi thật đã miệng!

Rồi cô ta giả bộ quan tâm, lại tiếp tục màn diễn của mình.

"Tiểu Hoan, sao cô lại nói vậy? Anh Châu có gì không tốt, anh ấy làm văn phòng, công việc nhàn hạ, lương cao. Gia đình điều kiện cũng tốt, con một, bố mẹ đều là cán bộ nhà máy. Cô lấy anh ấy là hưởng phúc, sao còn không vừa ý?"

Nhan Hoan không muốn diễn trò với Chu Như Như ở đây, trực tiếp liếc xéo cô ta: "Tốt như vậy thì cô lấy gã ta đi. Cướp hôn phu của tôi, lại để gia đình giới thiệu đối tượng cho tôi. Chu Như Như, tướng ăn của chị có phải hơi khó coi quá không? Cô không thể dung thứ cho tôi, muốn đuổi tôi ra khỏi nhà đến vậy sao?"

Chu Như Như vội vàng phủ nhận: "Không phải, tôi chỉ muốn giúp cô, vì muốn tốt cho cô, chỉ cần kết hôn là không phải xuống nông thôn nữa."

Nhan Hoan cong môi, chờ chính là câu này của cô ta: "Đồng chí Chu Như Như, lãnh tụ đã nói, nông thôn là một chân trời rộng lớn, thanh niên trí thức xuống nông thôn là để xây dựng nông thôn, góp sức cho Tổ quốc, là để cống hiến! Chị nói dùng hôn nhân để trốn tránh việc xuống nông thôn, là có ý đồ gì! Chẳng lẽ muốn chống đối nhà nước sao! Đồng chí Chu Như Như, tư tưởng của cô không đúng đắn!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc