Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngược lại, sự tồn tại của cô còn là một mối đe dọa rất lớn.
Dù sao cũng có tình cảm 18 năm, cô ta sợ rằng khi sự mới mẻ của đứa con gái ruột trở về nhà qua đi, địa vị của mình sẽ không bằng đứa con gái nuôi kia.
Vì vậy, Chu Như Như cố tình nói những lời bóng gió, kể về cuộc sống trước đây của mình khổ sở như thế nào, Nhan gia không chửi bới thì cũng đánh đập cô.
Cô ta rất ngưỡng mộ đứa con gái nuôi kia có thể đi học, có váy đẹp mặc, có phòng riêng. Khi cô ta còn nhỏ, cô phải chen chúc trong một căn phòng với anh chị em của mình.
Đứa con gái nuôi được gia đình nuông chiều lớn lên, chưa từng chịu khổ, tính tình cũng khá thẳng thắn.
Bị Chu Như Như kích động như vậy, cô bắt đầu đối đầu với cô ta khắp mọi nơi, kết quả đương nhiên là không chiếm được lợi thế, còn khiến cho Chu gia chán ghét.
Những chuyện xảy ra gần đây khiến đứa con gái nuôi kia trở nên đặc biệt nhạy cảm, mỗi khi Chu Như Như nói ngưỡng mộ cô điều này điều kia, mẹ nuôi Triệu Xuân Lan lại đau lòng, nói rằng Chu Như Như trước đây sống khổ sở, bảo cô nhường nhịn Chu Như Như một chút.
Căn phòng lớn nhường cho cô ta, chiếc váy cô thích nhất cũng nhường cho cô ta.
Chu gia có một suất phải về nông thôn, vốn dĩ đứa con gái nuôi kia nếu kết hôn với Ôn Triết Viễn thì sẽ được miễn. Nhưng giờ vị trí ấy bị Chu Như Như đoạt mất, dù Nhan Hoan đã đổi tên, cô vẫn nằm trong hộ khẩu của Chu gia.
Chỉ cần hiện tại cô không có công việc, cơ quan chắc chắn sẽ tìm đến tận nhà để “làm công tác tư tưởng”.
Chu Như Như giả bộ áy náy, liền bày cho cha mẹ Chu một ý: giới thiệu cho Nhan Hoan một đối tượng mới, nhanh chóng cưới chồng thì sẽ không cần phải xuống nông thôn nữa.
Kết quả, chuyện này bị đứa con gái nuôi kia thẳng thừng từ chối. Đến ngày hẹn gặp mặt, cô tát cho Chu Như Như một cái, bỏ mặc đối tượng xem mắt, vừa khóc vừa bỏ chạy khỏi nhà, lao thẳng đến nhà kho bỏ hoang trong khu gia thuộc, vô tình bị một viên gạch nhô lên làm vấp, đập mạnh vào gáy.
"Tiểu Hoan, nói cho cha mẹ nghe, có phải con bị ai bắt nạt không? Nói đi, bố sẽ đứng ra cho con." Thấy Nhan Hoan im lặng, Chu Như Như vẫn chưa chịu bỏ qua, tiếp tục hỏi.
Dòng suy nghĩ của Nhan Hoan bị kéo về. Trước kia đọc truyện đã thấy nữ chính này đáng ghét, giờ tận mắt thấy ngoài đời, cô còn khó ưa hơn cả trong sách!
"Tôi chỉ ngã một cái thôi. Còn cô, vừa nhìn đã khẳng định tôi bị bắt nạt? Chẳng lẽ kinh nghiệm trong chuyện này của cô phong phú lắm sao?" Nhan Hoan mỉm cười rực rỡ, nhưng câu nói lại khiến Chu Như Như cứng người.
Đám người đứng xem nghe vậy, ánh mắt đổ dồn sang Chu Như Như đầy ý vị.
Quả thật, một cô gái chưa chồng thì biết gì chứ?
Chu Như Như thầm trách bản thân sơ suất, suýt quên mình hiện giờ mới mười tám tuổi, vẫn là cô gái chưa từng trải, chứ đâu phải người phụ nữ đã có chồng như ở kiếp trước.
"Nhan Hoan, cô nói linh tinh gì vậy! Tôi chỉ lo lắng cho cô thôi mà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


