Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Vào Truyện Mẹ Kế, Đại Lão Mạt Thế Mang Con Nổi Tiếng Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Nói rồi đưa tay kéo ổ khóa mật mã tới, Lục Ngữ Nịnh ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi: "Anh, anh biết mật mã rồi sao?"

Diệp Vân Linh lên tiếng: “Lục Tử Hạo, hay là để dì mở khóa giúp con nhé?”

Lục Tử Hạo không đáp lời cô, chỉ hơi nghiêng người sang một bên tỏ ý từ chối.

Diệp Vân Linh lại nói: “Chúng ta phải cùng nhau ghi hình chương trình, hôm nay mới là ngày đầu tiên, sau này còn nhiều việc cần phải hợp tác, hay là chúng ta làm hòa đi được không?”

Lần này Lục Tử Hạo dứt khoát quay hẳn mông về phía Diệp Vân Linh.

Diệp Vân Linh: “...” Bọn trẻ bây giờ sao mà khó chiều vậy chứ.

[Ha ha ha ha ha nhìn thấy dáng vẻ Diệp Vân Linh phải chịu thua thật là vui, không ngờ Diệp Vân Linh cũng có ngày hôm nay.]

[Tôi chỉ muốn nói một câu, Tiểu Lục tổng làm tốt lắm.]

[Diệp Vân Linh không có chuyện gì mà lại ân cần như vậy, chắc chắn là có ý đồ gì đây, Tiểu Lục tổng đề phòng một chút là đúng rồi.]

[Ha ha ha ha ha ha ha ha không biết vì sao nhìn thấy cảnh này, tôi chỉ có một chữ “SƯỚNG” viết hoa.]

Diệp Vân Linh vẫn đang nghĩ cách nào để thuyết phục Lục Tử Hạo cho mình nhập mật mã, nếu không được thì cô sẽ trực tiếp ra tay vậy.

Cũng có thể xem xét đến khả năng đó.

Kết quả là bên phía Lục Tử Hạo đã xảy ra vấn đề trước, nhóc ấy đã thử hết tất cả các con số mà vẫn không mở được, bèn khó hiểu hỏi: “Sao lại không được nhỉ?”

Lúc này, chiếc loa trên tường lại vang lên: “Để mọi người tham gia hoạt động tích cực hơn, mật mã sẽ không được sắp xếp theo thứ tự, xin hãy tiếp tục cố gắng hoàn thành nhiệm vụ nhé.”

Lục Tử Hạo: “...”

Diệp Vân Linh dù nghe qua loa phát thanh nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự toan tính của tổ chương trình.

Bên phía Lục Ngữ Nịnh chắc cũng biết là không có khả năng ra ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ tủi thân, muốn khóc nhưng lại cảm thấy không thể khóc.

Sắc mặt Lục Tử Hạo cũng hơi lạnh lùng, dù còn nhỏ tuổi nhưng trên gương mặt đã hiện rõ vẻ không vui, rốt cuộc vẫn còn bé, chưa thể kiểm soát tốt biểu cảm của mình.

Nhìn thấy dáng vẻ em gái mình rưng rưng nước mắt, tủi thân như vậy, Lục Tử Hạo mềm lòng, lại hướng ánh mắt về phía Diệp Vân Linh.

Thấy thế, Diệp Vân Linh liền thay đổi thái độ trước đó, hỏi với vẻ kiêu ngạo khó nhận ra: “Thế nào, có muốn phối hợp làm nhiệm vụ không?”

Hệ thống ở bên cạnh nhắc nhở thời gian đếm ngược: [Chủ nhân, còn một phút rưỡi nữa.]

Diệp Vân Linh: [Đừng vội, Lục Tử Hạo sẽ sớm chủ động đầu hàng thôi.]

Bên kia Lục Tử Hạo vẫn đang do dự, ngước mắt nhìn Diệp Vân Linh với vẻ mặt thản nhiên, lại nói: “Cháu sẽ không hôn dì đâu.”

Câu này vừa nói cho Diệp Vân Linh nghe, lại càng giống như tự nhủ với chính mình hơn.

Hệ thống giục giã: [Chủ nhân, chỉ còn một phút hai mươi giây nữa thôi.]

Diệp Vân Linh đáp: “Không sao cả, dù sao thì dì cũng không vội.” Nói rồi còn lấy điện thoại ra định tiếp tục chơi game.

Câu này là để trả lời Lục Tử Hạo, nhưng hệ thống nghe xong thì nhịn không được lấy lá cây vỗ trán mình, lúc này rồi mà chủ nhân còn giả vờ cái gì nữa chứ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc