Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
m thanh trong phòng lại vang lên, "Chúc mừng bé Lục Tử Hạo đã giải được rương báu thứ hai, nhận được mật mã chìa khóa số 9."
[… Bây giờ trẻ con đều ghê gớm vậy sao? Mẫu giáo đã dạy toán Olympic cấp 2 rồi à?]
[Bạn trên đừng hiểu lầm, tuy bây giờ môi trường chung là mọi người đều đang cố gắng hết sức để nuôi dạy con cái, nhưng cũng không đến mức như vậy đâu, hoàn toàn là do tiểu Lục tổng quá mức xuất sắc thôi.]
[Tôi kinh ngạc về lượng chữ Hán mà tiểu Lục tổng biết, cậu bé thật sự chỉ mới sáu tuổi thôi sao?]
Khi mở chiếc rương thứ ba, nhìn thấy nội dung được viết trên tấm thiệp, sắc mặt Lục Tử Hạo biến đổi.
[Chúc mừng các bạn đã hoàn thành những thử thách trước đó, bây giờ chỉ cần ôm mẹ chúc mừng, đồng thời hôn lên má mẹ và nói 'Mẹ ơi, mẹ vất vả rồi.' Hoàn thành nhiệm vụ thứ ba, bạn sẽ nhận được chữ số thứ ba của khóa mật mã'].
Cư dân mạng: … Chương trình thật biết cách tạo tình huống, đây chính là nhiệm vụ bất khả thi trong truyền thuyết.
Diệp Vân Linh tinh ý phát hiện Lục Tử Hạo liếc nhìn mình một cái, khi ngẩng đầu lên thì vừa lúc chạm mắt với đối phương, sự rối rắm thoáng qua trong đáy mắt Lục Tử Hạo bị Diệp Vân Linh thu vào tầm mắt.
Thấy cậu bé đáng thương như vậy, Diệp Vân Linh hơi ngồi thẳng người dậy, một tay chống lên ghế sofa hỏi: "Cần dì giúp không?"
Lục Tử Hạo từ chối: "Không cần."
Diệp Vân Linh lập tức nằm vật trở lại ghế sofa, nói: "Thôi bỏ đi, lát nữa đừng có mà cầu xin dì."
Lục Tử Hạo bướng bỉnh nói: "Con mới không cầu xin dì đâu." Càng không thể nào hôn dì.
Diệp Vân Linh cũng chẳng quan tâm, dù sao người sốt ruột cũng không phải cô.
Kết quả ý nghĩ của cô vừa dứt, hệ thống đã hiện lên: [Chủ nhân, nhiệm vụ tới rồi.]
Nói xong, đoạn cốt truyện này liền hiện ra.
[Diệp Vân Linh sốt ruột muốn rời đi, nhưng Lục Tử Hạo lại không muốn phối hợp, hai người cứ thế giằng co. Bầu không khí căng thẳng khiến Lục Ngữ Nịnh dù còn nhỏ tuổi cũng cảm nhận được sự bất an, cuối cùng Diệp Vân Linh uy hiếp tiến lên ôm lấy Lục Tử Hạo, ghé sát tai cậu bé nói nhỏ: "Nếu con không phối hợp, thì đừng trách dì sau này sẽ làm gì em gái con." … Mặc dù Lục Tử Hạo rất không muốn, nhưng vẫn phải làm theo yêu cầu trên thẻ nhiệm vụ, cùng Diệp Vân Linh hợp lực mở khóa phòng.]
Diệp Vân Linh xem xong đoạn cốt truyện này, lại nhìn sang nhiệm vụ của hệ thống đang hiện lên bên cạnh: [Yêu cầu trong vòng 3 phút, cùng Lục Tử Hạo, Lục Ngữ Nịnh mở khóa rời khỏi phòng.]
Diệp Vân Linh nhìn Lục Tử Hạo, nhớ lại câu nói của mình một phút trước, đưa tay lên xoa trán.
Lục Tử Hạo đi tới cạnh cửa, quay đầu lại thì thấy Diệp Vân Linh cũng đi theo, đôi lông mày trên gương mặt xinh đẹp ấy khẽ cau lại: "dÌ đi theo làm gì?"
Diệp Vân Linh đáp: "Xem con có cần giúp gì không, ai bảo bây giờ chúng ta là người một nhà chứ?"
Lục Tử Hạo cãi lại: "Ai là người một nhà với dì . Con tự mình mở được cái khóa này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










