Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN THƯ NỮ PHỐI,HỒI THÔN TRỒNG TRỌT (Mỹ Thực) Chương 003

Cài Đặt

Chương 003

Tác giả: Tô Nhục Oa

Dịch: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Lâm Du ngơ ngác lắc đầu, mãi đến khi Diêu Tửu vừa múa tay vừa nói lại từ đầu thì cô mới miễn cưỡng hiểu được ý của đối phương.

“Cậu thấy có kỳ lạ không? Cái đạo quán phía trên đầu thôn mình ấy, bỏ hoang bao nhiêu năm rồi, người trên trấn còn bảo chẳng có giá trị gì để sửa lại. Vậy mà anh ta cứ nhất quyết đòi tu bổ lại chỗ đó… Du Du, cậu có đang nghe tớ nói không vậy?!”

Diêu Tửu thở dài, sao hồi xưa cô không phát hiện Lâm Du lại ngốc đến thế này chứ?

Lâm Du chầm chậm nằm vật xuống chiếc ghế dài vừa được lau sạch:

“Ngủ một lát đi, ngoan nha Tiểu Tửu…”

Thân thể nguyên chủ vốn không được khỏe, đặc biệt là sau thời gian dài sống trong giới giải trí – lịch trình đảo lộn ngày đêm, ăn uống thất thường, mệt mỏi triền miên. Chỉ cần ăn hơi nhiều một chút là huyết áp và đường huyết lên xuống thất thường, người uể oải không chịu được.

Diêu Tửu dậm chân, nhưng cuối cùng lại không nỡ gọi dậy. Cô nhẹ tay đóng cửa sổ, kéo thêm tấm chăn mỏng đắp lên cho Lâm Du, rồi mới rời đi.

Lâm Du ngủ một giấc rất sâu. Trong mơ, cô như thoáng ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, mơ hồ đến mức chưa kịp phân biệt thì đã tan biến. Cô xoay người, giấc ngủ càng thêm say.

Ở đầu thôn Đông của Liên Hoa hương, một đạo quán cũ kỹ, đổ nát, lặng lẽ nằm trên ngọn đồi cao – như đang lặng lẽ trông xuống cả ngôi làng nhỏ phía dưới.

Tường ngoài của đạo quán đã đổ sập, mái ngói nhiều chỗ sứt mẻ, chỉ còn gian đại điện là còn giữ được chút hình hài, chống đỡ lấy khung chính.

Tuy đang là đầu xuân, nhưng một vài gốc cây xung quanh đã nhú mầm xanh, như những chấm màu lục nhạt vương trên nền trời ảm đạm, vô tình khiến ngôi đạo quán hoang phế này tăng thêm chút khí chất thanh nhã, cô tịch.

Giữa sân vắng, một bóng người khoác áo dài màu xanh lục trầm lặng bước đi. Người ấy cúi xuống dọn dẹp cành khô, nhổ cỏ dại, gom những mảnh ngói vỡ lại thành từng đống nhỏ. Động tác của anh rất cẩn thận, tỉ mỉ như thể quanh đây chẳng có ai, cũng chẳng cần vội vã.

Chỉ trong một buổi chiều, khoảng sân đầy rác và ngói vụn kia đã được dọn dẹp sạch sẽ. Vậy mà người ấy vẫn không hề tỏ vẻ mệt mỏi.

Trong gian chính điện, bức tượng thần đã gãy mất một bên tay, nhưng gương mặt vẫn giữ nét hiền từ. Trước tượng chỉ còn một chiếc lư hương vỡ một nửa, tro tàn rơi vãi khắp nền.

Làn khói nhang mong manh lượn lờ, như con rắn trắng uốn lượn trong không khí.

Bóng người mặc áo xanh quỳ thẳng người xuống, trang nghiêm hành lễ.

“Thiên địa tự nhiên, uế khí tiêu tan. Trong động mê hoặc, nguyện vượt qua nguồn gốc hỗn loạn.”

Leng keng! Hai đồng tiền quẻ rơi xuống đất, va vào nhau phát ra âm thanh thanh thúy.

Bạc Xuyên khẽ nhíu mày – chỉ một chút thôi, không dễ nhìn ra.

Một chính – một phản, tuyệt không mâu thuẫn.

Anh ngẩng đầu nhìn tượng thần đang mỉm cười.

“Tự mình đến đây, rút trăm quẻ đều không đổi. Bây giờ… rốt cuộc cũng đã có biến chuyển sao?”

Rất lâu sau đó, Bạc Xuyên đứng dậy, cúi đầu thấp giọng:

“Đệ tử lĩnh mệnh.”

Lâm Du ngủ một giấc thật yên, khi tỉnh dậy thì bên ngoài trời đã sẩm tối. Cô có cảm giác mơ hồ như bị lạc mất cả một ngày.

May mà Diêu Tửu lại đến, giúp cô nối lại công tắc điện trong nhà.

“Tớ thấy nhà cậu vẫn thiếu nhiều đồ đấy. Mai cậu có muốn đi trấn trên với tớ một chuyến không?” – Diêu Tửu đề nghị.

Lâm Du nghĩ ngợi rồi gật đầu:

“Được chứ.”

Tủ lạnh và máy giặt trong nhà vẫn còn dùng tạm được, nhưng bếp thì thiếu đủ thứ.

Ngoài ra...

“À, tớ cũng muốn hỏi thử xem có thể mua được một chiếc xe ba bánh cũ không.” – Lâm Du nói thêm.

Diêu Tửu ngạc nhiên:

“Mua làm gì? Cậu cứ lấy xe nhà tớ mà dùng.”

Lâm Du cười:

“Ngại lắm. Với lại mấy hôm nữa tớ muốn khai đất trồng rau, rồi nuôi gà nuôi heo nữa.”

Diêu Tửu trợn tròn mắt:

“Gì cơ, cậu định làm thật à?!”

Cô cứ tưởng Lâm Du nói trồng trọt là kiểu... trải nghiệm cuộc sống điền viên vài hôm cho vui thôi, ai ngờ nghe có vẻ nghiêm túc thế này.

Lâm Du cười tủm tỉm:

“Tất nhiên rồi. Ngày mai còn phải phiền cậu dẫn tớ lên trấn trên hỏi thử xem đất bà nội tớ để lại có thể xin lấy lại được không.”

Đất đai nhà nguyên chủ cũng như nhiều người trong thôn – phần lớn đều ủy thác cho các thầu khoán trồng thuê. Lâm Du không định lấy lại toàn bộ, nhưng ít nhất cũng muốn lấy lại hai mẫu để trồng rau, cộng thêm mảnh đất rừng trong nhà – có thể trồng thêm mấy loại cây ăn trái mà cô thích.

Diêu Tửu lắc đầu cười, chỉ nghĩ Lâm Du là nổi hứng nhất thời:

“Được rồi được rồi, mai chúng ta đi. Vừa hay mai là phiên chợ lớn.”

Tối hôm đó, Lâm Du lại theo Diêu Tửu về nhà ăn nhờ một bữa cơm. Trên đường về, cô bất chợt nhớ tới chuyện hàng xóm mà Diêu Tửu từng nhắc đến.

Chỉ là...

Lâm Du liếc mắt nhìn sang căn nhà sát vách, thật lòng mà nói – nơi đó nhìn chẳng khác gì nhà mình: cũng hoang vắng, bụi bặm, lâu không ai chăm sóc, không có chút hơi thở sinh hoạt nào.

Căn nhà đó trước kia là của bác Đại Thủy. Mấy năm trước, con trai bác mở cửa hàng bán thịt trên trấn, bác cũng lên giúp đỡ. Nhà để không, năm ngoái có người lạ đến mua lại.

Ban đầu, cả thôn đều thấy kỳ lạ, nghĩ rằng người mới đến thế nào cũng qua chào hỏi. Nhưng dần dà mọi người phát hiện – người đó hoàn toàn không có ý định giao du với ai.

Lâm Du nhớ lại lúc ăn cơm, Diêu Tửu từng lầm bầm:

“Đừng nói chuyện qua lại, người đó dọn tới xong chẳng ai thấy mặt mũi đâu. Có khi ở, có khi lại không. Cửa sổ chẳng thấy sáng đèn bao giờ. Cũng không thấy trồng trọt gì cả. Không hiểu sống kiểu gì, cứ như ma ấy…”

Lúc đó Lâm Du còn lo lắng về chuyện an toàn. Nhưng nghe Diêu Tửu kể xong, cô cũng thấy... thôi kệ.

Người ta không giao thiệp với ai, thì mình cũng chẳng cần phải tiếp chuyện làm gì.

Nghĩ vậy, Lâm Du vừa huýt sáo vừa đẩy cửa vào nhà. Cô không ngờ rằng, ngay khoảnh khắc cửa vừa mở, ở bên kia bức tường, trong bóng tối, một người đang ngồi im bỗng mở mắt.

Rõ ràng là cách nhau đến hai lớp tường, vậy mà trong tai Bạc Xuyên lại nghe rõ tiếng cô gái bên cạnh: giọng huýt sáo khe khẽ, tiếng bật đèn, tiếng nước chảy khi rửa mặt...

Thậm chí cả tiếng leng keng khi cô mở điện thoại, cũng vang lên như ngay bên cạnh.

Bạc Xuyên nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm khó lường. Mãi cho đến khi Lâm Du chìm vào giấc ngủ, anh mới chậm rãi nhắm mắt lại, tiếp tục ngồi thiền.

Tuy hàng xóm đã có người dọn về ở, nhưng chắc hẳn cô gái đó sẽ không... quá ồn ào đâu, nhỉ?

Ý nghĩ đó vừa lướt qua đầu, thì sáng hôm sau, Bạc Xuyên đã phải nhận ra mình quá ngây thơ.

“Du Du! Nhanh lên! Phiên chợ sắp mở rồi đó!” – Tiếng Diêu Tửu vang vọng ngoài sân, khi chiếc xe điện ba bánh lạch cạch chạy đến trước cổng nhà.

Lâm Du hoảng hốt bật dậy, vội vàng khoác áo lông vũ màu đen, chạy ra ngoài đuổi kịp Diêu Tửu.

Mới hơn sáu giờ sáng, trời còn chưa sáng hẳn. Trên xe ba bánh, Diêu Tửu đã chất đầy rổ rá rau củ và mấy con gà vịt.

“Đều là người trong thôn gửi nhờ. Gà vịt bán xong thì đem tiền về đưa lại, rau củ cũng vậy, bán được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”

Trấn trên mấy năm nay cũng có chính sách khuyến khích nông dân trồng rau trong nhà kính, nên vài nhà siêng năng cũng có thêm thu nhập kha khá từ đó.

Đường núi bây giờ đã được làm lại – dù quanh co nhưng rất bằng phẳng. Chạy chưa đầy mười lăm phút, hai người đã tới trấn Phương Bình.

Phương Bình trấn là nơi buôn bán lớn nhất quanh vùng. Trung tâm chợ đặt ngay bên quảng trường lớn, gần tuyến đường chính, là nơi phiên chợ sầm uất nhất.

Diêu Tửu tới sớm nên chiếm được một chỗ đẹp sát lề đường. Không lâu sau, dọc hai bên phố chợ đã lác đác dựng lên từng sạp hàng.

“Bánh bò nướng đây, sáu hào một cái!”

“Chăn ga gối đệm giảm giá! 21 đồng một bộ!”

“Dâu tây mới hái từ nhà kính đây! Không ngọt không lấy tiền!”

Bị khói bếp nhân gian hun một lượt, Lâm Du lập tức bay hết buồn ngủ.

Diêu Tửu cười cười:

“Bán xong hết rau rồi thì đi ăn sáng nhé!”

Gà vịt thì dễ xử lý hơn cả, mang ra cửa hàng thịt của bác Đại Thủy bán – chỉ một lúc là hết sạch.

Rau củ thì phải chờ khách chọn lựa, cò kè mặc cả từng hào từng xu, thậm chí có người còn lật tới lật lui mớ rau ba bốn lần mới mua. Nhưng vì trấn Phương Bình đông dân, nhiều nhà không trồng rau nên đều phải ra chợ mua. Cũng có vài quán cơm nhỏ dưới chân núi muốn tiết kiệm chi phí nên chịu khó lên tận đây lấy hàng.

Nói chung, đầu ra không thiếu.

May mà rau Diêu Tửu mang theo đều tươi, bán cũng nhanh. Phần còn lại cô dứt khoát hạ giá bán cho mấy người chuyên đi nhặt đồ rẻ – bán cho nhanh.

Tổng cộng sạp hàng hôm nay bán được hơn trăm đồng, Diêu Tửu phấn chấn vô cùng:

“Đi nào! Tớ bao cậu bữa sáng!”

Chợ phiên buổi sáng có mấy sạp ăn sáng, ngoài mấy món quen thuộc như bánh quẩy, sữa đậu nành, bánh nướng, thì đặc biệt nhất là có một hàng... bán canh thịt bò.

Hai người chọn một bàn ngồi xuống, mỗi người gọi một tô.

Nồi canh thịt bò hầm suốt đêm, nước trong vắt ánh màu trà, thơm ngào ngạt lan xa. Những khúc ống xương lớn, thịt bò cắt miếng dày được hầm đến mềm, sóng sánh trong làn hơi nước trắng bốc lên nghi ngút.

Lát thịt bò nạm, lòng bò, đậu hũ non được múc lên từ nồi, xếp vào bát tô. Rắc thêm chút hành lá, rau thơm, chan một muỗng sa tế đỏ rực, rồi múc nước canh nóng hổi đổ vào từ mép bát.

Chút hành xanh, lát sa tế đỏ, nước canh vàng sóng sánh – chỉ cần nhìn đã khiến người ta ứa nước miếng.

Cắt thêm một ổ bánh mì giòn, bánh ti dài thấm đẫm canh bò ăn kèm – vừa mềm vừa đậm vị. Sa tế tuy đỏ rực nhưng không hề cay gắt, ngược lại rất thơm, hòa quyện cùng vị béo của nước hầm xương. Hành lá chạm vào nước nóng liền dậy mùi, khiến hương vị càng thêm đậm đà, đầy đủ.

Một buổi sáng trời lành lạnh, có tô canh bò nóng hổi vào bụng – đừng nói Lâm Du, đến cả Diêu Tửu cũng thỏa mãn thở ra một hơi rõ dài.

Sau bữa sáng, trời cũng sáng hẳn.

Diêu Tửu kéo Lâm Du chạy vòng quanh khắp trấn, đầu tiên là mua nồi niêu xoong chảo, bát đũa chén muỗng; rồi mua gia vị, đồ dùng hằng ngày. Khi xe ba bánh chất đầy đồ, Lâm Du cũng tranh thủ tìm gặp người đang quản lý đất ủy trị – nói rõ ý định xin lại hai mẫu đất nhà mình.

Người phụ trách cũng dễ tính. Dù sao hiện tại chưa đến vụ gieo trồng, việc hoàn tất thủ tục cũng nhanh chóng.

Hai người chạy xe về, đồ đạc lỉnh kỉnh chất kín. Về tới nhà, Lâm Du lại xắn tay lên tiếp tục dọn dẹp, thậm chí còn quét dọn cả góc sân nơi từng là chuồng heo.

“Đợi thêm vài hôm nữa là có thể đi mua hai con heo con rồi.” – cô lẩm bẩm.

Nuôi cả năm, đến Tết là có thịt heo ăn!

Rau hẹ xào với trứng, thêm chút miến khô ngâm mềm, tôm khô xào sơ cho dậy mùi, rồi trộn tất cả lại với gia vị, rưới thêm vài giọt dầu mè – thế là thành phần nhân tuyệt vời.

Cô nhào bột thành từng nắm nhỏ, cán thành vỏ bánh tròn to hơn bàn tay một chút, nhồi nhân vào, nặn thành hình bánh quai chèo xinh xắn, rồi cho vào chảo chiên vàng hai mặt.

Lâm Du còn nấu thêm một nồi chè đậu xanh loãng – thanh mát, dễ ăn.

Cô mang một phần bánh nhân hẹ đến biếu nhà Diêu Tửu và bác Vương, còn lại thì vừa ăn bánh, vừa húp cháo.

Rau hẹ non ngọt, trứng mềm béo, vỏ bánh giòn thơm vừa đủ – ăn kèm với chè đậu xanh thanh đạm đúng là một bữa cơm tối hoàn hảo.

Ở phía bên kia bức tường, Bạc Xuyên mở mắt lần nữa. Lần đầu tiên, đôi mắt sâu như giếng cổ của anh hiện lên chút… bất đắc dĩ.

Anh vốn tu hành, sống ẩn trên núi, chẳng chú trọng chuyện ăn mặc, càng không bận tâm chuyện ăn uống. Ngày thường chỉ ở trong đạo quán tu tập, thiền định.

… Quan trọng hơn cả – là anh đang hành pháp “tích cốc” (không ăn uống – luyện khí nuôi thân).

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc