Tác giả: Tô Nhục Oa
Dịch: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Lâm Du quàng lại khăn cổ, hai tay che kín gần hết khuôn mặt nhỏ nhắn, rúc sâu vào cổ áo lông vũ dày cộm. Nghe thấy có tiếng người gọi, cô khó khăn quay đầu lại, động tác chậm chạp mà cồng kềnh khiến đối phương bật cười thành tiếng.
Cô gái để tóc ngắn, khoác chiếc áo bông dày cũ kỹ, làn da rám nắng, ánh mắt sáng, nét mặt mang theo chút khí khái mạnh mẽ. So với dáng vẻ co ro trong áo lông vũ của Lâm Du, rõ ràng thân thể cô ấy khỏe hơn nhiều, áo bông rộng thùng thình mà chẳng có vẻ gì là sợ lạnh.
Cô gái ấy nhảy khỏi chiếc xe ba bánh một cách gọn gàng, vài bước đã đứng ngay trước mặt Lâm Du, khiến cô giật mình.
“Đại minh tinh, cậu không nhận ra tớ à?”
Lâm Du còn đang băn khoăn không biết hai chữ “đại minh tinh” kia là trêu đùa hay mỉa mai, thì đối phương đã chu môi, bĩu một cái rõ dài.
“Sao đấy? Cả tớ mà cũng không nhớ ra nữa cơ à?”
Lâm Du ngơ ngác, cố gắng lục lại ký ức của nguyên chủ, như thể đang phủi bụi một cuốn sổ cũ. Một cái tên hiện lên mờ mờ:
“Diêu… Diêu Tửu?”
Diêu Tửu là bạn học cũ hồi cấp ba của nguyên chủ. Vì cha cô ấy nghiện rượu, cả nhà gọi luôn là “Tửu” cho tiện. Hồi đó, hai người học cùng trường trung học trên trấn, ngày ngày đi học, tan học đều cùng đường. Sau khi tốt nghiệp, nguyên chủ thi đậu đại học ở tỉnh thành, còn Diêu Tửu thì học một trường cao đẳng gần nhà.
Diêu Tửu cười hề hề:
“Đi thôi, lên xe rồi nói chuyện tiếp.”
Cô nhanh nhẹn nhấc hành lý của Lâm Du lên thùng sau xe ba bánh, rồi lôi ra một tấm đệm nhỏ từ trong rổ xe:
“Nè, ngồi lên cái này cho êm, nhớ giữ chắc vào đấy!”
Lâm Du trên đường về cũng đã nghĩ có thể sẽ gặp lại người quen của nguyên chủ. Nhưng không ngờ vừa mới đặt chân đến trấn đã gặp lại bạn học cũ. Dù vậy, cô không lo lắng chuyện bị phát hiện có gì khác lạ – bởi vì người thật sự thay đổi… cũng không nhiều lắm.
Diêu Tửu vừa phóng xe ba bánh lạch cạch chạy trên đường, vừa đáp tỉnh bơ:
“Cậu gọi điện cho bác Vương mà, bác ấy bao nhiêu tuổi rồi, làm sao đón cậu nổi nữa.”
Lâm Du đương nhiên biết điều đó, nên khi gọi điện về, cô cũng chỉ nhờ nếu có người trẻ trong thôn thì phiền ai đó ra trấn đón giúp cô.
Diêu Tửu tiếp lời:
“Cậu nghĩ đi, thôn mình giờ còn mấy người trẻ đâu. Đếm trên đầu ngón tay ấy. Trong số đó lại có vài người phải ở nhà trông con. Nên cuối cùng cũng chỉ có tớ ra đón cậu thôi.”
Trên đường đi, hai người nói chuyện phiếm rôm rả. Lâm Du nhờ đó mà hiểu thêm, thôn Liên Hoa – quê nhà nguyên chủ – cũng giống như bao ngôi làng nhỏ khác, rơi vào cảnh vắng vẻ, hiu quạnh. Thanh niên rời đi hết lượt, người kết hôn xong thì dọn về huyện thành sinh sống, không thì cũng về trấn Phương Bình. Trong thôn bây giờ chỉ còn vài chục hộ gia đình, phần lớn là người trung niên ngoài bốn mươi, năm mươi tuổi trở lên.
Diêu Tửu vừa lái xe vừa nói:
“Tớ không ra ngoài là vì bố tớ hay đau ốm. Chuyển xuống chân núi một thời gian là phát bệnh ngay, nên tớ ở lại trong thôn, giúp nhà trồng ít rau. Ngoài ra, tớ cũng đứng tên làm kế toán cho thôn, có ai sai gì thì chạy chân chút thôi.”
Cô quay đầu lại nhìn Lâm Du:
“Còn cậu, lần này về quê là nghỉ ngơi một thời gian hả?”
Lâm Du bật cười:
“Không phải. Tớ lần này về rồi… là không tính quay lại nữa.”
Diêu Tửu trợn tròn mắt:
“Không quay lại? Không đóng phim nữa à?”
“Ừ, tớ nghỉ hẳn rồi.”
Có lẽ vì nghe nhiều chuyện trong giới giải trí nên Diêu Tửu tỏ ra thận trọng hỏi:
“Là… có chuyện gì buồn à?”
Lâm Du nở nụ cười nhẹ như gió xuân:
“Chuyện phiền thì nhiều đủ rồi. Giờ chỉ muốn về quê trồng rau nuôi gà thôi.”
Quả thực là vậy. Kiếp trước, cô vốn là kiểu người thích cuộc sống đơn giản. Lúc vừa mới xuyên tới còn ôm tâm lý quan sát ngành giải trí thử một phen, nghĩ rằng có khi cũng thú vị, lấp lánh một cách phù phiếm.
Ai ngờ đâu, ngày đầu tiên làm việc đã phải chạy suốt hai mươi tiếng đồng hồ không ngơi nghỉ, từ chụp hình, quay quảng cáo đến lịch truyền thông. Thậm chí đến thời gian ăn cơm cũng bị nhét lịch “giao lưu fans” online – gọi là vì “duy trì hình tượng thân thiện”.
Thôi xong. Ngay hôm đó, Lâm Du gọi thẳng cho công ty, đề nghị giải ước.
Cái kiểu sống như chạy deadline từng giây đó, cô chịu không nổi dù chỉ một ngày.
“Mấy năm nay sống kiểu đơn giản rồi, tớ thấy tất cả đều là phù phiếm, chỉ có ba bữa cơm no và tám tiếng ngủ đủ mỗi ngày là thật thôi.”
Lâm Du nói bằng giọng rất nghiêm túc:
“Cho nên lần này về, tớ định cắm rễ ở đây luôn.”
Hai mắt Diêu Tửu sáng rực lên:
“Nghe câu này là thấy hợp! Tớ cũng chẳng chịu nổi cái kiểu sống chen chúc ngoài thành phố nên mới quay về đây.”
Hồi mới tốt nghiệp, Diêu Tửu cũng từng ra ngoài làm ăn vài năm. Nhưng cuối cùng vẫn quay về, cũng vì cái lý do giống hệt: sống cho thật, cho dễ thở.
Hai người vừa nói chuyện vừa bật cười, không ai đụng chạm tới những chuyện cũ trong giới giải trí nữa, mà chỉ rôm rả nhắc lại chuyện bạn học ngày xưa.
Lâm Du không nhớ được nhiều, nhưng nhờ Diêu Tửu kể mà từng chút một hiện lên rõ ràng như cuộn phim được tua lại. Ký ức dần hiện lên mạch lạc.
“Cái cậu béo tròn lớp mình ngày trước ấy, giờ mở công ty nội thất trên huyện Tịnh Thủy. Tớ nghe nói đi đâu cũng vác theo cái túi đen to oành, nhìn phong độ lắm.”
“Còn cái thằng hay ngủ gật ở cuối lớp, mặt lúc nào cũng như nặn bánh bao ấy, giờ lấy con bé mảnh mai lớp mình. Có con rồi, đang học mẫu giáo luôn đó!”
Chiếc xe ba bánh điện chạy theo con đường núi quanh co, ngoằn ngoèo bám theo sườn dốc, mãi đến khi tiến vào sâu trong lòng núi mới dừng lại.
“Tới nơi rồi!” – Diêu Tửu nói lớn, rồi vui vẻ đưa Lâm Du đến trước cổng căn nhà cũ của cô.
“Tớ chạy xe đi giao nốt mấy món hàng đã. Chốc nữa tớ quay lại giúp cậu dọn dẹp nhé.”
Mỗi sáng, Diêu Tửu đều mang nông sản từ nhà ra trấn Phương Bình bán, chiều về thì tiện tay mang giúp người trong thôn vài món kim chỉ, xà phòng, muối đường gì đó.
Lâm Du cảm ơn Diêu Tửu, quay người lại, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát căn nhà cũ đã lâu không có người ở.
Gia cảnh của nguyên chủ rất đơn giản. Cha mẹ mất từ sớm vì tai nạn giao thông, trong nhà chỉ còn lại cô và bà nội. Lúc bà nội còn sống, gia đình nhận được tiền bồi thường từ vụ tai nạn và sửa sang lại nhà cửa, xây thành một căn nhà hai tầng nho nhỏ.
Thời ấy, trong thôn chẳng mấy ai xây được nhà lầu. Căn nhà hai tầng này từng một thời nổi bật hẳn lên giữa xóm nghèo.
Nhưng sau đó, khi nguyên chủ vào đại học, bà nội cũng qua đời. Nhà bỏ trống không ai trông nom, dần dà xuống cấp thấy rõ.
Lâm Du lôi chìa khóa cũ ra, phải cạy mạnh và mất khá nhiều công mới mở được cái ổ khóa han gỉ. Cánh cửa sắt nặng trịch đầy vết rỉ, bản lề cũng khô khốc kêu kẽo kẹt – cô phải dồn nhiều sức mới đẩy nổi ra.
Sân nhà gần như chẳng còn nhận ra hình dạng ban đầu trong ký ức. Cỏ dại mọc cao đến nửa người, vì đang là đầu xuân nên toàn bộ đều vàng úa. Nhưng cũng nhờ vậy, Lâm Du thấy nhẹ nhõm hơn – chứ nếu cỏ xanh tốt quá, kiểu gì trong đó cũng có “bất ngờ” không vui.
Bên trái sân là một dãy nhà ngang nhỏ – chỗ làm bếp. Phía giữa là căn nhà chính hai tầng, sân rộng nên không tạo cảm giác tù túng. Tổng thể vẫn còn khang trang, chỉ là lâu không có người ở nên mới thành ra thế này.
Lâm Du len qua đám cỏ dại, cẩn thận bước vào trong nhà chính.
Vừa mở cửa, một đám bụi mù mịt xộc thẳng vào mũi khiến cô ho sặc. Bên trong đồ đạc vẫn giữ nguyên như cũ, chỉ là nội thất đã bị ẩm mốc, lấm tấm những vệt mốc đen.
Cô cẩn thận đi một vòng quanh nhà. Tầng một có hai phòng – chủ yếu để đồ đạc cũ, nông cụ. Tầng hai khô ráo hơn, có để lại giường chiếu, chăn màn và vài đồ dùng sinh hoạt.
Lâm Du đặt vali trong phòng, rồi lên tầng hai lục ra tấm ga cũ nát, xé thành giẻ lau. Cô lại tìm thấy một chiếc liềm cũ và cây chổi tre. Thay bộ đồ nhẹ nhàng, cô bắt đầu dọn dẹp.
Khi đang cúi người cắt cỏ được nửa sân, cô chợt nghe thấy tiếng gọi quen thuộc – là Diêu Tửu.
Không chỉ có mình cô ấy đến, phía sau còn đi cùng mấy người nữa.
Một trong số đó là bác Vương – hàng xóm nhiều năm của nhà nguyên chủ, cũng là người thân thiết nhất với bà nội cô. Bác đã dọn sang thôn bên từ lâu, giờ nghe tin Lâm Du về thì vội vàng chạy đến.
Bác Vương kéo tay Lâm Du, nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt ngấn nước:
“Bà nội con mà thấy con bây giờ, chắc mừng lắm. Lớn thế này rồi, xinh xắn quá.”
Không hiểu sao, trong lòng Lâm Du chợt dâng lên một luồng ấm áp nghèn nghẹn nơi sống mũi. Cô suýt rơi nước mắt.
Theo bản năng, cô dựa gần lại bên bác Vương, cảm giác thân thiết đến lạ. Khi chào hỏi, cổ họng cô như nghẹn lại.
“Dọn dẹp xong, con sẽ ra thăm mộ bà.”
Bác Vương nắm tay cô thật chặt, gật đầu lia lịa, không nói nên lời.
Diêu Tửu gọi đến phần lớn đều là những người từng chứng kiến Lâm Du lớn lên từ bé. Lâm Du lần lượt chào từng người, ai nấy đều đáp lại bằng ánh mắt hiền hòa, đầy tình cảm.
“Này Du Du, trông con lớn hẳn rồi.”
“Về quê là tốt lắm con à. Nhìn con gầy quá, phải ăn uống cho ra dáng vào.”
“Thôi đừng khách sáo nữa, mau dọn dẹp trước đi đã. Du Du này, trong nhà thiếu gì cứ qua nhà bác lấy. Cứ dùng tạm trước, đừng ngại!”
Nhiều người cùng dọn thì bao giờ cũng nhanh hơn một người. Chỉ trong chốc lát, sân nhà Lâm Du đã được dọn dẹp đâu vào đấy. Đám cỏ dại bị nhổ sạch gốc, cửa sổ được lau chùi sáng bóng, trong nhà cũng đã phủi hết lớp bụi dày bám lại bao năm.
Diêu Tửu còn mang theo cả thuốc bột đuổi côn trùng, rắc một vòng quanh chân tường trong sân.
“Ngày mai tớ đi mua ít thuốc diệt chuột. Nhìn góc nhà cậu giống như có ổ chuột ấy.”
Lâm Du trầm ngâm một lát:
“Thôi, hay là nuôi mèo đi.”
Cô vốn có ám ảnh với thuốc diệt chuột. Kiếp trước, quê cô từng có vụ trẻ nhỏ vô tình chạm phải thuốc chuột rồi ăn nhầm thứ gì đó – dẫn đến bi kịch không thể cứu vãn.
“Cũng đúng.” – Diêu Tửu gật đầu – “Mèo nhà chú Dương mới đẻ. Qua một thời gian nữa là bồng được.”
Chú Dương gãi đầu cười xòa:
“Mèo nhà chú – con Đại Ly ấy – bắt chuột giỏi lắm.”
Diêu Tửu ghé tai Lâm Du thì thầm cười:
“Con Đại Ly nhà chú ấy gần như bắt sạch chuột trong thôn rồi. Tớ thấy, chắc không lâu nữa nó phải ra bờ sông vớt cá ăn mất!”
Lâm Du bật cười:
“Vậy càng hay. Tớ thích câu cá. Sau này nấu cơm nhớ chừa phần cho nó.”
Dọn dẹp xong cũng đã đến trưa. Bếp nhà Lâm Du còn chưa xem lại có dùng được không. Diêu Tửu dứt khoát rủ mọi người sang nhà mình ăn cơm.
“Nhà tớ vừa làm thịt gà xong. Sang ăn chung luôn cho vui.”
Thời buổi bây giờ có tốt hơn, nhưng tình cảm làng xóm trong thôn vẫn như xưa – đậm đà, chân chất. Có đồ ăn gì ngon cũng hay chia sẻ với nhau, nên chẳng ai khách sáo gì.
Gà thả vườn, từ lúc bắt, làm lông đến khi cho vào nồi chưa đến một tiếng đồng hồ. Thịt gà tươi đến mức không cần sơ chế cầu kỳ. Nồi gang lớn đặt trên bếp lửa đun đều, khi sôi thì cho thịt gà đã chặt miếng vào.
Gà vừa chạm nồi lập tức chuyển sang màu vàng ruộm, xào đều tay cùng các loại gia vị.
Diêu Tửu tay nhanh thoăn thoắt, rót gần nửa chai rượu trắng vào bếp, phía sau còn vang lên tiếng cha cô mắng vọng vào.
Diêu Tửu chẳng buồn để ý, quay tít đũa đảo trong nồi:
“Cho thêm ít rượu mới dậy mùi!”
Đậy nắp lại, hầm lửa vừa trong khoảng hơn mười phút, rồi thêm vào một rổ khoai tây, hành tây và ớt xanh cắt miếng.
Hương thịt gà bốc lên thơm lừng, lan khắp căn bếp. Mấy nguyên liệu vừa cho vào đã lập tức thấm màu thịt gà vàng sẫm. Khi khoai tây mềm ra, lửa lớn được bật lên để rút cạn nước, để lại một lớp sốt sánh đặc dưới đáy nồi. Cuối cùng rắc lên trên ít hành lá và rau thơm xanh mướt.
Thịt gà màu nâu vàng hấp dẫn, sốt sánh đậm đà khiến người ta nuốt nước miếng không ngừng. Lâm Du cảm thấy chưa bao giờ mình đói đến thế.
Mì tươi trắng mịn được trụng trong nồi nước luộc. Múc đầy ra tô lớn, rồi chan thêm một muỗng nước sốt thịt gà sánh đặc, khoai tây mềm nhừ dính lấy từng sợi mì.
Lâm Du gắp một đũa đầy đưa vào miệng, chỉ thấy hương vị và sự thỏa mãn tràn ngập trong khoang miệng. Thậm chí rau xanh luộc ăn kèm cũng thơm đến mức khiến người ta không dừng được.
Lâm Du ăn hết một tô lớn, hai mắt sáng rỡ như mèo thấy cá, dù bụng đã căng tròn vẫn kiên quyết đưa chén ra:
“Cho tớ thêm một tô nữa!”
Sau bữa trưa no nê, mọi người lần lượt chào nhau rồi về nhà nghỉ ngơi.
Lâm Du ăn xong mà bụng vẫn còn căng tức. Diêu Tửu thấy vậy thì đi cùng cô về nhà để tiện tay phụ dọn nốt những việc còn lại.
“Du Du này,” – Diêu Tửu vừa lau bàn vừa nói – “Lần này cậu về quê, có dự định gì chưa?”
Lâm Du xoa bụng, đầu óc sau khi ăn no cũng có phần uể oải, nói chậm rì rì:
“Có chứ, tớ định làm ít ruộng. Rồi thì… làm livestream nữa.”
Dù sao thì cũng còn phải kiện cáo với Trương Khải, mà phí thuê luật sư đâu phải ít ỏi gì.
Diêu Tửu gật đầu lia lịa:
“Livestream cũng hay đấy! Chứ fans cũ của cậu mà không thấy cậu xuất hiện nữa chắc sẽ buồn lắm.”
Buồn ư?
Lâm Du vừa xoa bụng vừa bật cười khẽ.
Thực ra, hiện tại cô có còn fans nào thật sự đâu.
Thân là nghệ sĩ tuyến bốn tuyến năm, sự nghiệp đỉnh cao nhất của nguyên chủ là một vai phụ nữ số 2 trong bộ phim thần tượng chiếu mạng. Khi đó, danh tiếng bắt đầu có khởi sắc, nếu không phải vì gặp phải một người đại diện “đáng đời”, thì chưa chắc đã không trụ được.
Đáng tiếc, mới vừa lóe sáng chưa được một năm thì đã bị sắp đặt vào đủ trò xấu chơi, scandal, dư luận. Fans lúc đó thật ra cũng chưa yêu quý cô tới mức trung thành, mà đã nhanh chóng bị “phốt” dọa chạy sạch.
Ngược lại, nữ chính của quyển tiểu thuyết kia – kể từ lần đầu lên gameshow – thì càng ngày càng nổi.
Lâm Du nằm dài trên bàn, lười biếng mà nói:
“Cứ thử xem sao. Không được thì tính tiếp.”
Diêu Tửu vừa lải nhải chuyện trên trời dưới đất, vừa thu dọn quanh nhà, bất chợt hạ thấp giọng, mắt ánh lên vẻ bí hiểm. Cô chồm người lại gần Lâm Du, thần bí thì thầm:
“À mà này, Du Du… cậu có biết nhà bên cạnh giờ là ai ở không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)